#813 Sometimes, slowing down doesn’t make the journey longer, it just makes you more present for it.

MU khởi đầu mùa giải với trận thua sml trước đại gia vừa lên hạng Hull City :)) và câu chuyện này bị che mờ bởi trận đấu hay của thủ môn Patrik Lê Giang của đội tuyển VN trước người Thái và 2 pha thay người đầy màu sắc ma thuật đen của thầy Kim, dẫn đến 2 bàn thắng quá là khét lẹt của đội nhà :)) Anh chị em trên mạng hype hết mức và tổ chức đi bão trong tiết trời hoàn lưu bão gây mưa xầm xì suốt cả cuối tuần.

Sau 1 tuần vừa event vừa công việc trip với cty, mình đã quá chán việc di chuyển và tận hưởng cuối tuần ở nhà. Với 1 ngày thứ Bảy các em bé đi học bù để nghỉ liền trong đợt nghỉ lễ tới, tui và Kmbeo có một ngày vui vẻ: đi ăn sáng, đi cà phê ngắm cơn mưa bão hắt lên cửa kính, rồi đi mua mấy chiếc mũi khoan mới cho quả DIY tiếp theo.

Gần đây, anh chị em thành phố sợi chỉ được sự “quan tâm ưu ái” của chính quyền một cách sâu sắc nên có vẻ nền tảng cũng đã có những tác động nhất định, những nội dung “gắn cờ” được ẩn hết, và những nội dung kiểu “25 tuổi lương xx có thất bại không?” :)) rồi “hãy khoe gia sản của bạn bao nhiêu mà không nói đến tiền đi” :))

Mình không hề bị trigger bởi những quả content kiểu này bởi vì 🙂 ai cũng cần có chỗ xả :)) Đôi khi một chỗ xả những bức bối, những đè nén của xã hội ngày một nhiều cũng là một cách cân bằng cuộc sống. Nhưng đôi khi nó tạo nên 1 sự FOMO diện rộng và ATSM khủng khiếp. Không biết điều gì là đủ?

Nhưng mình từ rất lâu đã không còn cảm thấy cần phải so sánh hay đưa bản thân vào những thang đánh giá của ace :)) bởi vì mỗi người có một tốc độ khác nhau. Đôi khi đi chậm lại cũng không khiến hành trình dài hơn hay thất bại hơn. Bản thân chúng ta thường quá vội để đi đến một nơi nào đó: thành công trong cuộc sống, xx tuổi phải lên quản lý, xx năm phải thu nhập bao nhiêu tiền. Sự vội vã đấy làm chúng ta quên cmn mất phần lớn thời gian của “chuyến đi” nằm ở những khoảng thời gian giữa “điểm xuất phát” — nơi ta tự ủy lạo tinh thần mình rằng tôi sẽ sống cho bản thân, tôi sẽ trở thành ABC :)) — và nơi muốn đến, là nơi chúng ta đạt được điều mình muốn.

Và nếu đi chậm lại, chúng ta sẽ có nhiều thời gian hơn để ý thấy những điều vốn dĩ vẫn ở đó. Một con đường quen thuộc di chuyển mỗi ngày bỗng trở nên nhiều sức sống hơn, hay đơn giản chỉ là cảm giác ngồi ngắm trời mưa mà không phải rush lên đi đâu cả.

:))

Chiều thứ Năm, mọi chuyện tưởng chừng như bình thường. Một vài công việc đều đặn đốc thúc vào cuối tháng, anh chị em đã mơ màng nghĩ đến kỳ nghỉ sắp tới, kỳ nghỉ đầu tiên từ 30/4. Mình chỉ nghĩ đến doanh thu, nghĩ đến chi phí và 1 tỷ thứ việc cỏn con khác, và thực sự nếu có thể mình sẽ đi làm thông luôn chứ không nghỉ lễ :))

Nhưng thôi không sao, mình sẽ làm việc ở nhà, đốc thúc tiến độ của bản thân như không có chuyện gì xảy ra cả.

Vừa nghĩ đến đây thì bầu trời bên ngoài tối xầm lại. Cơn mưa xối đất xối cát không hề dừng lại trong suốt 3 tiếng sau đó. Cũng may mắn là mình lăn lộn để quay về đón em bé Bơ và về hỗ trợ mẹ chăm em bé Dừa bị ốm từ buổi sáng, làm người vợ chăm chỉ, yêu con của tôi phải chạy về đón.

Về tới nhà, mấy tiếng sau mình mới lên FB thì mới biết thành phố “bao quanh bởi các con sông” đã fail trong bài test đầu tiên của mùa mưa năm nay :)) Chỗ nào bơi vẫn bơi như bình thường, nhưng dù sao thì :)) nước cũng rút nhanh hơn một chút.

Sau khi xem xong gameplay 27 phút của GTA 6 thì :)) cảm thấy thật vui vẻ khi người dụ mình vô con đường chơi game và mua hết PS4, PS5 cho mình là Kmbeo :)) aka người cũng kêu “mua GTA 6 đi mà chơi ck ạ”. Nên suy cho cùng, cuộc đời bạn có những ngả rẽ rất khác :)) nếu ở 1 bước quyết định bạn quyết định sai :)) nhở. Cũng may.

BTW, mình đã để dành bộ “Trăm Năm Cô Đơn SS2” đang có trên Netflix để xem trong kỳ nghỉ lễ.

#813 Sometimes, slowing down doesn’t make the journey longer; it just makes you more present for it.

MU started the season by getting absolutely wrecked by newly promoted powerhouse Hull City :)) but that story was overshadowed by Vietnamese goalkeeper Patrik Lê Giang’s great performance against Thailand and Coach Kim’s 2 substitutions, both filled with some kind of dark magic, which led to 2 absolutely outrageous goals for our team :)) Everyone online got hyped to the max and took to the streets to celebrate while the storm’s circulation brought gloomy rain throughout the entire weekend.

After a week packed with both an event and a work trip with the company, I was thoroughly sick of moving around and spent the weekend at home. Since the kids had to make up a school day on Saturday so they could have a longer upcoming holiday, Kmbeo and I had a lovely day together: breakfast, coffee while watching the stormy rain splash against the windows, and then shopping for some new drill bits for my next DIY project.

Recently, the folks over in Threads City have received such profound “care and preferential treatment” from the authorities that the platform appears to have taken certain measures. All the “flagged” content has been hidden, leaving us with posts like, “I’m 25 and earning xx—am I a failure?” :)) and “Tell me how wealthy you are without mentioning money” :))

Content like this doesn’t trigger me at all because 🙂 everyone needs somewhere to vent :)) Sometimes, having an outlet for the frustrations and pressures that keep piling up in society is one way to maintain balance in life. But sometimes it also creates widespread FOMO and some truly spectacular delusions of grandeur. What exactly counts as enough?

A long time ago, I stopped feeling the need to compare myself or place myself on everyone else’s rating scales :)) because each person moves at a different pace. Sometimes slowing down doesn’t make the journey longer or turn it into more of a failure. We are often in too much of a hurry to reach somewhere: to succeed in life, to become a manager by age xx, to earn a certain amount of money after xx years. That rush makes us fucking forget that most of the “journey” lies in the time between the “starting point”—where we give ourselves a pep talk and say that I’m going to live for myself, I’m going to become ABC :))—and the destination, where we finally achieve what we wanted.

And when we slow down, we have more time to notice the things that have always been there. A familiar road we travel every day suddenly feels more alive, or it can be as simple as sitting there watching the rain without having to rush off anywhere.

:))

By Thursday afternoon, everything seemed normal. The usual end-of-month tasks were steadily demanding attention, while everyone was already dreamily thinking about the upcoming holiday—the first holiday since April 30. I was only thinking about revenue, expenses, and a billion other tiny tasks. Honestly, if I could, I would work straight through the entire holiday instead of taking time off :))

But never mind. I’ll work from home and keep pushing myself to make progress as though nothing has happened.

Just as I had that thought, the sky outside went completely dark. The torrential rain did not stop for the next 3 hours. Fortunately, I managed to battle my way back to pick up little Bơ and then return home to help Mom take care of little Dừa, who had been sick since the morning, forcing my hardworking, child-loving wife to rush back for the pickup.

A few hours after getting home, I finally checked FB and discovered that the city “surrounded by rivers” had failed its first test of this year’s rainy season :)) The places that usually required swimming still required swimming, as usual, but at least :)) the water receded a little faster.

After watching the 27-minute GTA 6 gameplay video :)) I felt very happy that the person who lured me onto the gaming path and bought me every console from the PS4 to the PS5 was Kmbeo :)) aka the same person who said, “Go buy GTA 6 and play it, hubby.” So ultimately, life can take you down some very different paths :)) if you make the wrong decision at one particular turning point :)) huh. Lucky me.

BTW, I’ve been saving “One Hundred Years of Solitude Season 2” on Netflix to watch during the holiday.

Leave a comment

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.