Nội tâm con người đôi khi giống một hố đen, chẳng một ai biết thực sự trong đó có điều gì, trừ chính bản thân nó.
Nhìn từ bên ngoài đôi khi nó chẳng có gì đặc biệt, vẫn đi làm, vẫn cười nói, vẫn xàm trên mạng nhưng thực sự không ai biết bên trong họ có bao nhiêu thứ bị kéo vào một vùng u tối, sẵn sàng nhấn chìm bất kỳ ai có ý nghĩ là muốn bước vào, ngay cả chính bản thân họ cũng không đủ sức để gọi tên, và điều đáng sợ hơn nữa không phải bóng tối mà chẳng ai biết bên trong nó có gì.
Đôi khi mình vẫn hơi bông đùa với ace là mình có 1 khả năng đặc biệt, khả năng nhìn thấu nội tâm người khác, không phải mấy quả đoán tính cách, cung hoàng đạo hay mấy quả xàm xàm, mà đơn giản giao tiếp đủ lâu mình có thể nhìn/cảm thấy thứ đang nằm phía sau họ. :))
Có những người, ace, rất đơn giản, đôi khi nhìn vào họ và gần như hiểu được toàn bộ cấu trúc, một vài nỗi sợ, một vài ham muốn, một chút cô đơn, một chút khúc mắc quá khứ không muốn nhắc đến và rất nhiều khao khát được thấu hiểu.
Nhưng có những người nội tâm như một hố đen khổng lồ, càng nhìn lâu, càng quan sát lâu thì nhận ra bạn chẳng hiểu gì về nó cả :)) và những cái bạn nhận được là những lớp vỏ ngụy trang được xếp tầng tầng lớp lớp để đánh lừa, để thao túng, để kiểm soát những con mồi có sa chân vào :))
Và trải nghiệm thú vị là nếu bạn đã thoát khỏi 1 quả “hố đen” như thế, bạn mặc định có thêm skill nhận ra và phân biệt và kỹ năng chạy trốn nếu gặp tình huống tương tự :))
Vậy thì nó được ngụy trang thế nào :)) Mình nghĩ nó được ngụy trang dưới tên gọi là “tính cách”, và đôi khi “tính cách” của một người chỉ ra cách con người học được để sống sót ở những gì xảy ra xung quanh họ :))
Người trở nên lạnh lùng vì từng quá nhạy cảm và bị từ chối hoặc phủ nhận, người luôn tỏ ra mạnh mẽ vì có lẽ đấy là điều duy nhất có thể làm vì xung quanh không có ai thấu hiểu, người kiểm soát mọi thứ vì từng trải qua cảm giác hoàn toàn bất lực, người biết sử dụng chiêu trò cứng rắn – mềm mỏng vì skill bất chấp đã đưa bạn đến ngày hôm nay.
Bởi vậy :)) mình luôn tự dặn bản thân cần phải cẩn thận với mong muốn “hiểu thấu đáo” một con người, mình chỉ nhìn thấu thôi nhưng không mong muốn đồng cảm, không mong muốn tìm hiểu, mình chỉ đứng ở mép của cái hố đen :))) và thực sự không muốn nhìn xuống, nhìn xuống rồi là không thể giả vờ chưa từng thấy nữa và ở đó ngoài những bí mật, những ham muốn tham lam thì còn cả những sự hối tiếc, những thứ mà con người chôn xuống thật sâu để tiếp tục sống như một người bình thường :)).
Quả sâu đíp này để dramatic cổ vũ với Kmbeo vợ mình aka The Drama Observer, người đang theo dõi quả drama sầu thảm phông bạt và đầy rẫy cuộc chiến nội tâm ở “thị trấn nọ” và điều hay ho là sự quan sát, phân tích và dự đoán của Kmbeo đã trở thành hiện thực với những sự kiện được xác nhận :)) Chúng ta đang không nhìn vào câu chuyện drama :)) mà chúng ta đang nhìn vào một hố đen khổng lồ đang cố gắng hút một con mồi khác….
#
Ngày được em Giai MH Dừa chọn để đi học là ngày 11/08 và cũng là ngày 2 năm trước tui có trip về thăm trường xưa ở Mel :)) Nhoằng 1 cái 2 năm, em bé vàng Ballarat đã đến tuổi đi học, khác hẳn với ông anh nước mắt hai hàng mấy hôm đầu, thì em bé D với 1 sự nghiêm túc lạnh lùng không hề bám bố bám mẹ, sẵn sàng đứng ở cửa chờ các cô đến nhận bàn giao, vui vẻ chơi chơi, ăn đủ bữa, ngủ đúng giờ, chiều 4h bà nội sang đón sớm về, về nhà đi chơi vui vẻ :)) kết thúc 1 ngày đầu tiên đi học quả là ngoài sự dự đoán của tất cả mọi người.
Những ngày tháng 8 có rất nhiều thay đổi âm thầm diễn ra, ace đã đếm còn 4 tháng nữa đến Tết, người khác thì đếm những ngày đi làm cuối cùng, mình thì có checklist dài như bất tận việc nối việc, giống như 1 game giải đố, giải được 1 câu hỏi liền có thêm 3 câu mới xuất hiện, nhưng điều đó rất vui nếu bạn là người phiêu lưu và thích giải đố, nhưng nó sẽ rất tệ nếu bạn là người an toàn thích mọi thứ được biết trước kết quả :))
Nhưng những người phiêu lưu lại thường ít quan tâm đến hậu quả, điều này không tốt, nhưng những người an toàn dù theo một cách nào đó vẫn đứng im thì thường rất quan tâm đến quyền lợi :)) tôi đã ở đây, đã làm tròn nên tôi muốn được hơn :)) Nhưng rất tiếc game nó không diễn ra như vậy.
Thay vì bước vào 1 vùng lo âu khác, mình khá là bình tĩnh, giải quyết từng việc một, thay thế từng điểm 1 và mình sẽ tìm một điểm cân bằng mới, ổn định và có kết quả tốt hơn.
:))
PS: Những lúc quá nhiều việc thì mình thường dùng khoảng 10 min quick break để làm lịch trình cho mấy cái trip :))
Kỹ đến độ check cả Google Maps từng địa điểm, từng góc phố, tính toán hướng đi và những ghi chú cần thiết, chỉ trong 10 min thôi.
Sau đó quay lại với list công việc dài và hỗn độn trên, pick 1 con khó nhất làm trước, những con còn lại dần trở nên dễ chịu hơn :))
PS2: Kmbeo có 1 series biển báo từ trip nọ :))
***
The inner world of a human being is sometimes like a black hole. Nobody really knows what is inside it except the person themselves.
From the outside, sometimes there is nothing particularly unusual about them. They still go to work, still laugh and talk, still post nonsense online, but nobody actually knows how many things inside them have been dragged into some dark region, ready to swallow anyone who thinks they want to step in. Sometimes even they themselves are not strong enough to name those things. And what is even more frightening is not the darkness itself, but the fact that nobody knows what is inside it.
Sometimes I joke around with you guys that I have 1 special ability: the ability to see through other people’s inner worlds. Not those personality-test things, zodiac signs, or other random nonsense. It is simply that if I communicate with someone long enough, I can see/feel what is sitting behind them. :))
There are people who are very simple. Sometimes you look at them and can almost understand their entire structure: a few fears, a few desires, a little loneliness, a few unresolved things from the past they don’t want to talk about, and a huge desire to be understood.
But then there are people whose inner worlds are like enormous black holes. The longer you look, the longer you observe, the more you realize you understand absolutely nothing about them :)) and what you actually receive are layer upon layer of disguises designed to deceive, manipulate, and control whatever prey happens to fall inside :))
And the interesting experience is that once you have escaped from one of those “black holes,” you automatically gain another skill: recognizing and distinguishing them, plus the escape skill for when you run into a similar situation again :))
So how does it disguise itself? :)) I think it disguises itself under the name of “personality,” and sometimes a person’s “personality” simply shows the way they learned to survive whatever was happening around them :))
Someone becomes cold because they were once too sensitive and were rejected or invalidated. Someone always acts strong because maybe that was the only thing they could do when there was nobody around who understood them. Someone controls everything because they once experienced complete helplessness. Someone knows exactly when to play hard and when to play soft because the skill of doing whatever it takes is what got them to where they are today.
That is why :)) I always remind myself to be careful with the desire to “fully understand” another person. I only want to see through them. I don’t want to empathize, I don’t want to investigate further. I just stand at the edge of the black hole :))) and I genuinely don’t want to look down. Because once you look down, you can no longer pretend you never saw it. And down there, besides secrets and greedy desires, there are also regrets—the things people bury very, very deep so they can continue living like a normal person :)).
This deep-and-dramatic one is basically to dramatically cheer on my wife Kmbeo, aka The Drama Observer, who is currently watching this miserable, performative drama packed with internal wars in “that certain town.” And the fun part is that Kmbeo’s observations, analysis, and predictions have now turned into reality through confirmed events :)) We are not looking at a drama story anymore :)) we are looking at a gigantic black hole trying to suck in another piece of prey….
The day little bro MH Dừa chose to start school was 11/08, which was also exactly the date 2 years ago when I had a trip back to visit my old school in Mel :)) Blink once and 2 years are gone. The golden Ballarat baby is now old enough to go to school.
Completely different from his older brother, who had tears running down both cheeks during those first few days, baby D approached the whole thing with this cold, serious attitude—zero clinging to Dad or Mom, perfectly happy to stand at the door waiting for the teachers to take over, happily playing around, eating all his meals, sleeping on schedule. At 4 PM Grandma came to pick him up early, then he went home and happily went out to play :)) His first day of school ended in a way that was completely beyond everyone’s expectations.
There are a lot of quiet changes happening during these August days. Some of you are already counting the 4 months left until Tết. Other people are counting down their final days at work. Meanwhile, I have a seemingly endless checklist where one task connects to another.
It feels like a puzzle game: solve 1 question and immediately 3 new ones appear. That is very fun if you are an adventurous person who enjoys solving puzzles, but it is pretty terrible if you are a safety-oriented person who likes knowing the outcome of everything in advance :))
The problem is that adventurous people usually care less about consequences, which is not good. But people who prefer safety, even when in some ways they are standing still, tend to care a lot about what they are entitled to :)) I’ve been here, I’ve done my part, so I want more :)) Unfortunately, that is not how the game works.
Instead of stepping into another zone of anxiety, I’m actually quite calm. Deal with one thing at a time, replace one point at a time, and eventually I’ll find a new point of balance—more stable and with better results.
:))
PS: Whenever there is too much work, I usually use a roughly 10 min quick break to plan itineraries for a few trips :))
Detailed enough that I check Google Maps for every location, every street corner, calculate directions and write down all the necessary notes—all within 10 min.
Then I go back to that long, chaotic list of work, pick the hardest one first, and all the others gradually start to feel much more manageable :))
PS2: Kmbeo has 1 whole series of road signs from that trip :))

Leave a comment