#814 Our days used to be simple

Chủ nhật, trời nắng 37 độ, chói chang không thể mở nổi mắt ra :)) tui đưa em bé Bơ đi thi lên đai Karate. Lần thi đầu tiên từ khi bắt đầu đi học là 3 tháng trước. Một kỳ thi đơn giản và không phải cột mốc gì quá lớn nếu nhìn từ con mắt của người lớn, nhưng khi ngồi nhìn con nghiêm túc chờ đợi tới lượt cùng với khoảng 300 anh chị các level khác nhau, tôi lại nhận thấy mình của ngày trước :)) của những tháng ngày đổ mồ hôi trên sân tập cùng với anh em, những người anh em là 25, 26 năm sau chúng tôi vẫn chơi với nhau, tụ tập ăn bữa cơm mỗi khi có dịp.

Và tui cảm thấy một niềm vui và tự hào âm ỉ, không phải vì em bé Bơ lên đai mới mà vì tui đã ở đó và nhìn thấy khoảnh khắc đấy.

Có những điều khi còn nhỏ chúng ta không hiểu được giá trị của nó, nhưng đến khi trở thành cha mẹ chúng ta mới hiểu được sự hiện diện của cha mẹ trong những năm tháng đầu đời sẽ trở thành 1 phần rất sâu trong ký ức của đứa trẻ.

Có những ký ức tốt/không tốt đi theo chúng ta suốt cuộc đời dài này, có những câu chuyện kể như chuyện cười nhưng đằng sau đó không hề buồn cười chút nào.

Tôi nhớ khi bằng tuổi con tôi, bố tôi thường nhiều lần quên đón tôi ở trường mẫu giáo. Nhà cách trường khoảng 1,5 km, đi qua khoảng 3-4 cái ngã tư, xuyên qua chợ Đổ và nhà tôi hồi đấy bên bờ sông Tam Bạc. Nhiều lần tôi phải trốn cô giáo, trốn bảo vệ, dắt tay 1 người bạn có mẹ đón để nặc danh đi ra khỏi cổng trường, từ đó tôi đi bộ về nhà.

Về tới nhà, bố vẫn ở nhà, say rượu và ngủ, gọi rát cổ nhưng bố vẫn ngủ và tôi xuống đường, xuống vỉa hè ngồi chơi. Nắng chiều sông Tam Bạc đỏ rực, tôi ngồi đấy chờ đến khi mẹ đi làm về.

Hồi đấy tôi không đủ ngôn từ để tự đọc được cảm giác của mình, tôi chỉ biết rằng tôi phải tự về vì có vẻ sẽ không ai đón mình, tôi cần phải hành động. Dần dần tôi không còn nhớ nhiều về cảm giác buồn bã vì chờ đợi lúc đó nhưng bản năng của tôi đã tự ghi nhớ thêm một hành động: có thể bạn không đủ quan trọng, không ai biết bạn đang chờ và hãy hành động để tự bảo vệ mình :))

Tui kể với Kiều Miii là, tui cũng học võ trong khoảng 1 thời gian dài, gần 10 năm, từ hè lớp 4 cho đến một vài ngày trước khi thi đại học, từ 3-6 buổi 1 tuần nhưng trong suốt 10 năm nhưng chưa bao giờ bố tôi xem tôi biểu diễn hay thi đấu trong bất kỳ dịp gì. Đôi khi điều tôi tự hỏi là sự thiếu xuất hiện đấy là một phần của tính cách hay đó là cách bố mẹ tôi chọn để sống cuộc sống của mình.

Nhưng cho dù thế nào thì mình hiểu ra rằng sự hiện diện của bố mẹ với con cái trong những thời khắc mà con cái mong chờ nhất sẽ định hình con người của con cái sau này, nên những quyết định của bản thân chúng ta chọn khi có con nó không chỉ tác động lên chúng ta mà sẽ là một chuỗi những sự kiện có thể diễn ra sau đó.

Mr. J có một câu rất hay được quote, và sau này mình cũng thấy nó rất đúng:

“Until you make the unconscious conscious, it will direct your life and you will call it fate.”

7/9 là một ngày rất đặc biệt, nó vừa đánh dấu thời gian chó chạy chim bay nhanh không tả được, nó vừa là một cột mốc mà mình cảm thấy mình đã thay đổi và hoàn thiện rất nhiều từ thời điểm đó.

Có những điều đặc biệt trùng hợp diễn ra vào những cột mốc đặc biệt.

7/9, ngày sinh nhật cty AG, thời điểm mà cuộc sống trở nên mông lung hết sức, công việc vừa bắt đầu một thứ hoàn toàn mới, hiểu biết bằng 0 và học lại từ đầu, xã hội đang bước vào những ngày giãn cách gắt gao của COVID-19.

Nhoằng 1 cái đã 5 năm, em bé Bơ đã sắp vào lớp 1, ông AG sau khi đấm cơ số anh chị em agency cùng ngành đang đứng trước một bước ngoặt thay đổi nhưng mình cảm thấy dù khó khăn nhưng nó khá on track và đúng winning concept :)) Chứ không phải kiểu bình bình tàng tàng chậm rãi vậy thôi đâu.

Một ngày, cảm thấy góc làm việc ở nhà nó hơi chật vì màn hình con Mac quá bé, mình hốt ngay con màn ultrawide 34 inch, dài và dễ chịu :)) đến độ có thể mở 4 cửa sổ làm việc và vẫn xem film được ở 1 góc. Workload ở nhà cải thiện rõ rệt, nhưng lại phát sinh vấn đề độ sâu của cái bàn vốn dĩ được cấu hình chỉ để ngồi uống rượu hút thuốc mà giờ cai rượu cai thuốc rồi nên để màn lên nó lại bị bé :))

Mình lại đành nhảy vào 1 dự án DIY mở rộng 2 bên bàn với 1 hệ treo để mở rộng và 1 chiếc màn mini size có cơ cấu khóa vào chiếc bàn hiện tại để có chỗ để màn desk :)) Thực ra đây là cách loằng ngoằng nhất có thể nghĩ ra, mọi chuyện có thể fix bằng cách mua một cái arm màn hình như ở cty thì mọi thứ được fix trong 1 nốt nhạc :))

Chắc do tui khá rảnh nên tui đã chọn cách đầu tiên.

Sunday, 37 degrees, blazing sunshine so bright you could barely keep your eyes open :)) I took little Bơ to his Karate belt test. His first test since he started training three months ago. A simple belt test, not really some huge milestone if you look at it through an adult’s eyes, but sitting there watching him seriously wait for his turn among around 300 other students at different levels, I suddenly saw my younger self again :)) those days of sweating on the training floor with my brothers, the same brothers that, 25, 26 years later, I still hang out with and sit down for a meal with whenever we get the chance.

And I felt this quiet little sense of happiness and pride. Not because little Bơ got a new belt, but because I was there and I got to see that moment.

There are things whose value we don’t understand when we’re children. It’s only when we become parents ourselves that we begin to understand how a parent’s presence during those first years of life can become a very deep part of a child’s memory.

There are good memories and bad memories that follow us through this long life. There are stories we tell like jokes, even though there is actually nothing funny behind them at all.

I remember when I was my son’s age, my dad often forgot to pick me up from kindergarten. Our house was about 1.5 km from the school. I had to cross around three or four intersections, go through Cho Do market, and our house back then was on the bank of the Tam Bac River. Many times I had to sneak past the teacher, sneak past the security guard, hold the hand of a friend whose mother had come to pick them up so I could anonymously make my way out of the school gate, and from there I would walk home.

When I got home, my dad was still there, drunk and asleep. I would call until my throat hurt, but he would still be sleeping, so I would go back downstairs and sit on the sidewalk to play. The afternoon sun over the Tam Bac River would turn everything red, and I would sit there waiting until my mother came home from work.

Back then I didn’t have enough words to read my own feelings. I only knew that I had to get myself home because apparently no one was going to pick me up. I needed to do something.

Over time, I stopped remembering much of the sadness of waiting there, but my instincts had already recorded one more lesson: maybe you’re not important enough, maybe nobody knows you’re waiting, so take action and protect yourself :))

I told Kiều Miii that I trained in martial arts for quite a long time too, almost 10 years, from the summer after fourth grade until just a few days before my university entrance exam, three to six sessions a week, but throughout those 10 years but my dad never once watched me perform or compete on any occasion.

Sometimes I wonder whether that absence was simply part of his personality, or whether it was the way my parents chose to live their own lives.

But either way, I’ve come to understand that a parent’s presence during the moments their children look forward to the most will shape the people those children later become. So the decisions we make once we have children don’t affect only us. They can become the beginning of a whole chain of events that unfolds afterward.

Mr. J has a quote that gets shared a lot, and over time I’ve found it to be very true:

“Until you make the unconscious conscious, it will direct your life and you will call it fate.”

September 7 is a very special day. It marks just how insanely fast time flies, and it’s also a milestone from which I feel I’ve changed and completed quite a lot of myself.

Sometimes strangely special things happen around special milestones.

September 7, AG’s company anniversary. A point in time when life felt incredibly uncertain. Work had just entered something completely new, my knowledge was basically zero and I had to learn everything again from scratch, while society was entering the strict lockdown days of COVID-19.

And just like that, five years have passed. Little Bơ is almost starting first grade. Old AG, after punching its way through a whole bunch of fellow agencies in the industry, is now standing in front of another turning point. It’s difficult, but I feel like things are pretty on track and the winning concept is right :)) It’s definitely not the kind of thing where we just cruise along slowly and casually.

One day, I felt that my home workspace was getting a little cramped because the Mac screen was too small, so I immediately grabbed a 34-inch ultrawide monitor. Long and comfortable :)) to the point where I can have four work windows open and still watch a movie in one corner.

My workload at home improved noticeably, but then another problem appeared: the desk isn’t deep enough. The thing was originally configured mainly for sitting around drinking and smoking, but now that I’ve quit drinking and smoking, putting the monitor on it suddenly makes the desk feel too small :))

So naturally I jumped into another DIY project, extending both sides of the desk with a hanging system, plus a mini-sized monitor with a locking mechanism attached to the existing desk so there would be room for the desk monitor :))

In reality, this is probably the most unnecessarily complicated solution anyone could think of. The entire problem could be fixed by buying a monitor arm like the ones we use at the office, and everything would be solved in a second :))

I guess I have too much free time, so I chose the first option.

Leave a comment

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.