#808 Muốn kế hoạch nào cũng đạt được thì hãy đặt nó thấp thôi.

Với anh chị em đi làm thì mỗi người có những cột mốc khác nhau để đánh dấu thời gian trôi. Như chỗ cty H vợ mình thì là hết năm tài chính tháng 3, cty A thì họ lại đếm 1 năm từ 1/10, còn anh chị em agency như chỗ mình thì mười mấy năm nay, và đặc biệt từ khi làm cty AG, thì mình chỉ quan tâm 2 cột mốc: hết H1 và hết H2.

Hôm nay có vẻ là một ngày đặc biệt, ngày cuối cùng của tháng 6 và chốt số H1. Cơn mưa tầm tã đêm qua mang một không khí nhẹ nhõm, mát mẻ trên đường đi làm vào buổi sáng, dù vẫn éo hiểu sao Đức lại thua, và anh em Nhật đã kèo dưới với Brazil có 1 sự cóng chân nhất định và cũng thua, và bọn Ý còn éo được đá năm nay thì 3 đội Trục Roma–Berlin–Tokyo đều đã bay màu :))

Mình chuyển sang ủng hộ Nauy và Pháp cho những đội còn lại ở WC, một kì WC kì quặc khi xem bóng trong giờ làm việc, tắt tiếng và vẫn join họp như bình thường, không la hét, không ăn mừng gì cả :))

Đường đi làm vẫn có vẻ bình tĩnh như thường lệ, đều đặn mỗi tuần mình đều giúp Cục CSGT có thêm nhiều việc làm bằng cách cắt video gửi cục những thành phần chèn ép, đi vào làn khẩn cấp trên VĐ3 :)) ngày thì 3 anh, ngày thì 5 anh, chăm chỉ và đều đặn mỗi ngày :)) kể ra mà được 10% tiền phạt của các anh thì part-time job này có khi kiếm bẫm.

Gần đây :)) sếp mình dành thời gian chia sẻ, nói chuyện, động viên vì cv của mình hơi nhèo :)) đến độ mình không biết đôi khi mình có hơi nói quá nhèo không :))

Trước đây mình là style ít nói, chỉ nói vừa đủ và cực kì cẩn trọng phát ngôn sau rất nhiều lần vạ miệng hoặc anh chị em thích soi lỗi, vin chuyện nọ chuyện kia thành tội :)) thì mình đã rút ra kinh nghiệm sống và đặt mình vào vị trí của người nghe để phát ngôn vừa đủ.

Ngược lại, mình cũng hiểu được đôi khi sếp dành thời gian vàng ngọc nói chuyện và đưa ra lời khuyên cho bạn :)) không phải vì anh ấy rảnh mà vì anh ấy cũng muốn bạn đi đúng con đường, không va vào những bức tường ở những khúc cua quyết định. Nên thay vì phản hồi tiêu cực – không – không – không, thì hãy dừng lại suy xét 1 chút, ở 1 góc độ khác có kinh nghiệm hơn biết đâu điều khó khăn lại là điều đúng đắn. Mình đã nghiêm túc suy nghĩ về điều này vào năm ngoái và triệt để liên tục thay đổi, và may mắn trộm vía là nhờ nỗ lực của anh chị em AG số tổng nó cũng tăng, không reach 100% nhưng 9x% cũng là một sự ghi nhận kết quả của anh chị em AG trong H1.

Nhân nói về cái title :)) có 1 lần sếp của mình cũng gọi mình vô :)) nửa nhắc nhở nửa mắng mỏ khi cái mail debate của mình về việc vì sao số nó to 1 cách khó thở, to 1 cách không muốn nghĩ nữa vậy :)) và thế thì làm sao mà làm :)))

Thì sếp tui mới bảo là :”.”

Và suy cho cùng điều đó cũng đúng, nếu muốn kế hoạch nào cũng đạt được thì hãy đặt mục tiêu thấp thôi, nhưng kèm theo đó là sự xao nhãng đến nửa vời của bản thân và đội ngũ, sự thiếu thử thách dẫn đến cảm giác trì trệ bình bình rất là khó ở :)) Nên mình hiểu thêm một việc, đấy là một kế hoạch luôn đạt được chưa chắc đã là một kế hoạch đáng để thực hiện, và chính bản thân mình cần suy nghĩ và đưa ra một kế hoạch mà chỉ nghĩ thôi đã thấy sợ :)) đã cảm thấy trằn trọc không thể ngủ nổi mỗi đêm, nghĩ mông lung ra một ý tưởng rồi note vào điện thoại, hôm sau test thì nào fail, nhưng bạn vẫn không bỏ cuộc, bạn break nó thành hàng trăm những bước nhỏ nhỏ khác, chăm chỉ kỉ luật thực hiện từng cái 1 mỗi ngày, chỉ với một niềm hi vọng là con số cuối nó cũng không tệ quá. Và ngày phán xét cũng đến, ngày chốt số cuối cùng, thì :)) nói thiệt là kết quả của mình vẫn fail nhưng cảm giác hoàn toàn khác, cảm giác như chỉ thiếu 1 chút nữa thôi và có thể đạt được, và nhìn lại số tổng cũng như quá trình thì câu chuyện mới rõ ràng hơn :)) 6 tháng vừa qua bằng 14 tháng trước đó cộng lại. Fail trên plan nhưng Win trên tất cả các chỉ số khác.

Dù sao thì điều đó cũng tốt hơn so với việc đạt 130% ở con số cũ :)))

Một ngày giữa tuần khác, khi công việc gia đình dọn dẹp xong xuôi, cơm cháo ngon lành, tui thường ngồi chơi con game Sniper, chơi đi chơi lại nhiều đến nỗi nhớ từng cảnh, từng tactic đứng ở đâu, chỗ nào tối ưu :)) Ông Huy Dừa thì đang được bà nội cho đi ngủ, Mẹ Mii đang bận rộn chút việc cá nhân, thì ông Bơ ra hỏi: “Bố bận à, bố không có thời gian chơi với Bơ à?” và rồi tôi nhận ra 1 việc là ngoài việc nghỉ thời gian giải trí cho bản thân mình thì mình vẫn phải có thời gian chia sẻ để chơi với con. Đôi khi chúng ta ngồi ở đấy nhưng chúng ta không thực sự hiện diện, cứ tưởng là ngồi đây chơi đi chứ có gì đâu, nhưng không, quãng thời gian bọn trẻ con thích sự có mặt của bố mẹ rồi cũng sẽ qua nên phải enjoy từng chút một.

Ngay lập tức hai bố con ngồi chơi với nhau, lắp Gundam và chơi Gundam cùng nhau. Còn các bạn có dành thời gian chơi với con bạn không?

#808 If You Want Every Plan to Succeed, Set It Low.

For those of us who work, everyone has different milestones to mark time passing. At my wife’s company H, it’s the end of the fiscal year in March. Company A counts a year starting from 1/10. But for agency people like me, for more than ten years now, and especially since joining company AG, I really only care about two milestones: the end of H1 and the end of H2.

Today feels like a special day, the last day of June and H1 closing day. The pouring rain last night brought a light, cool feeling to the morning commute, although I still have no damn idea how Germany lost, and Japan went in as underdogs against Brazil with a very obvious case of frozen legs and also lost, and Italy didn’t even get to play this year, so the whole Rome–Berlin–Tokyo Axis trio is officially wiped out :))

So now I’m switching to supporting Norway and France among the teams left in the World Cup, a weird WC where I’m watching football during working hours with the sound off while still joining meetings like normal, no shouting, no celebrating, nothing at all :))

The road to work still looks calm as usual. Every week, steadily, I keep helping the Traffic Police Department create more work for themselves by cutting video clips and sending them footage of people forcing lanes and driving into the emergency lane on Ring Road 3 :)) some days 3 guys, some days 5 guys, hardworking and consistent every single day :)) honestly if I got 10% of their fines then this part-time job might actually be a gold mine.

Lately :)) my boss has been spending time talking, sharing, encouraging me because my work has been a bit… floppy :)) to the point that sometimes I don’t even know whether I’ve been saying “nhèo” too much myself :))

Back then I used to be the quiet type, only speaking just enough and being extremely careful with what I said after too many times of slipping up, or having people zoom in on mistakes and turn random little things into crimes :)) so I learned my lesson and started putting myself in the listener’s position, speaking only just enough.

On the other hand, I also came to understand that when your boss spends precious time talking to you and giving you advice :)) it’s not because he’s free, it’s because he also wants you to stay on the right road and not smash into walls at critical turns. So instead of reacting negatively — no, no, no — maybe stop for a bit and think it through. From another angle, one with more experience, maybe the hard thing is actually the right thing. I seriously thought about this last year and kept changing things thoroughly and continuously, and luckily, knock on wood, thanks to the effort of everyone at AG, the total numbers also went up. Didn’t reach 100%, but 9x% is still recognition for what the AG team did in H1.

Speaking of the title :)) there was one time my boss called me in too :)) half warning, half scolding me because of one debate email where I was arguing about why the number was so suffocatingly huge, so huge that it made you not even want to think anymore :)) and if that’s the case then how the hell are you supposed to do it :)))

Then my boss said: :”.”

And in the end, that’s also true. If you want every plan to succeed, then sure, just set the target low. But that comes with half-hearted distraction from both yourself and the team, a lack of challenge, and that awful flat stagnant feeling. So I understood one more thing: a plan that is always achieved is not necessarily a plan worth doing. And I myself need to think harder and come up with a plan that scares me just by thinking about it :)) the kind that keeps me awake at night, lying there with random ideas in my head, noting them down in my phone, testing them the next day and failing, but still not giving up. You break it into hundreds of tiny steps, stay disciplined and grind through them one by one every day, with only one hope: that the final number won’t be too terrible.

And then judgment day comes, the final closing day, and :)) honestly my result still failed, but the feeling was completely different. It felt like I was only missing it by a little, like it was actually within reach, and when I looked back at the total numbers and the whole process, the story became much clearer :)) the last 6 months were equal to the previous 14 months combined. Failed on the plan, but won on every other metric.

And that’s still better than hitting 130% on the old number :)))

Another midweek day, after the family chores are done, dinner is sorted, I usually sit down and play Sniper, replaying it so many times that I remember every map, every tactic, where to stand, what spots are optimal :)) Little Huy Dừa is being put to sleep by grandma, Mẹ Mii is busy with a bit of personal stuff, then Bơ comes over and asks, “Dad, are you busy? You don’t have time to play with me?” and then I realized something: besides taking time to entertain myself, I still need to make time to be there and play with my kid. Sometimes we’re physically sitting there but not truly present. You think, well I’m sitting here, go play, what’s the problem? But no — the period when little kids want their parents around won’t last forever, so you have to enjoy every bit of it.

So right away the two of us sat down together, built Gundam and played Gundam together. What about you guys, do you make time to play with your kids?

Leave a comment

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.