#807 Nắng chiều thẳng đứng

Có lẽ đây là đợt nắng nóng kỷ lục thứ 2 của mùa hè năm nay, nhiệt độ bên ngoài có lúc lên đến 44-45 độ, không khí khô nóng ngột ngạt như bóp nghẹt mọi thứ, bầu trời không một gợn mây và xanh ngắt, một màu xanh rất hiếm khi nhìn thấy và giống như ai đó úp một cái lồng kính lên cả thành phố này, hơi nóng trong không khí cũng vì thế mà nhân lên. Nếu không có việc gì thì nhất định không nên đi ra ngoài vào thời gian này :)) nhưng vợ mình giao việc đi sang đường mua 1 thùng sữa A cho ông con A và nửa thùng sữa B cho ông con B, trên đường đi thì gặp chị bán chè thấy chị đứng nắng nên mua ủng hộ 1 cốc chè đỗ xanh full topping 20k bảo chị để đấy em trả tiền tí em quay lại lấy :)) Sang đến tiệm của cty VNM thì c gái bán hàng bảo ôi em vừa mới mở thùng sữa cuối cùng cho lên quầy anh xách lẻ cho e nhé :))) brand VNM đang có khuyến mại mua nhiều tặng thêm nên mình xách thêm mấy hộp sữa pha cafe thế là xách gần 20l các thể loại sữa, nước hoa quả xuyên qua màn nắng như rang để đi về vp, dù đã dặn dò chị bán chè cẩn thận nhưng thay vì đỗ xanh thì chị lại cho chè đỗ đen, không hiểu vì sao.
Tòa nhà vp này 1 năm 1 lần được thuê các anh về kiểm tra an toàn kính và bảo trì các thành phần bên ngoài tòa nhà, dù nắng nóng hay mưa dông thì vẫn thấy các anh chăm chỉ căng cáp – dây từ tầng 35 đu xuống để xem xét rất cẩn thận, âu cũng là một công việc đòi hỏi chuyên nghiệp và yêu nghề lắm lắm mới làm.
Đôi khi không quan trọng bạn làm gì mà chính sự cẩn trọng, tận tâm và chuyên nghiệp mới là thứ giúp bạn sinh tồn trong cuộc đua tranh đầy khốc liệt này chứ không phải những quả tip, trick, mindset khôn lỏi cháu này cháu kia share nhau giúp tối ưu quyền lợi, không được để bị tư bản bóc lột :))
Mình nghe câu chuyện hay ho mới xuất hiện gần đây ở cty V Tương Lai khi mà ace nhảy theo offer – không – thể – từ – chối và nghĩ những người ở lại là bọn đụt :)) thì trong 1 sớm mùa hè khác bạn nhận được mail thanh lý môn hộ và bỗng nhiên cuộc sống bạn rẽ sang 1 hướng hoàn toàn khác và mọi tính toán đã lại đi trật hướng.
*
Chiều hè nắng tắt, không khí vẫn một màu oi bức khó thở, mình đang làm 1 con side project nhỏ nhỏ ở nhà là sơn lại cái tủ đựng đồ giặt ở nhà mà năm ngoái đóng, do tính toán sai lầm ở chất liệu sơn khi đóng lần 1 thì lần này mình sơn lại nó 1 cách cẩn thận hơn với 2 màu xanh – vàng concept như quả bơ, vỏ màu xanh và ruột màu vàng. Hì hục 2 ngày cuối cùng cũng xong xuôi. Khá oki nếu bạn tự trang bị một số kỹ năng và công cụ handyman nhẹ nhàng kiểu thay ống nước hay đóng cái tủ cái bàn này kia thì bạn sẽ có một tư duy khác hẳn về đồ đạc và nội thất, thay vì cái gì cũng tặc lưỡi đi mua đồ sẵn cho nó nhanh thì bạn sẽ biết đặt đồ chọn kích thước, tỷ lệ, biết mình cần gì, nếu nhà cung cấp chê ít không làm hoặc báo giá đắt quá thì thôi mình tự làm :)).
*
Hôm nay thì trời đã mưa rồi, cơn giông đêm qua đem đến một cơn mưa vàng giải nhiệt thành phố, view đi công việc ngày hôm nay đã thành bầu trời đen xám nặng trĩu nước, mình vốn ít khi lên phố vì vừa đông vừa không biết đi đâu làm gì, chỗ nào đỗ xe cũng full nên là chỉ khi có việc buộc phải lên thì mình mới xuất hiện. Câu chuyện hôm nay về chàng trai nọ, mình nghe danh đã từ rất lâu, từ khi mình mới quen nhà vợ mình rằng là giai phố cổ chuẩn chỉnh, khái tính, chất chơi này kia :)) tất nhiên với thanh niên không thích mấy quả phông bạt xưng tụng lắm thì mình cũng chỉ nửa tin nửa ngờ với con mắt nghi ngại và với sự thích soi xét và đánh giá hãm l của mình thì mình luôn ghi nhớ từng cử chỉ hành động, từng thay đổi dù là nhỏ nhất của những đương sự kia, nhưng sự nghi ngại đó có cơ sở nhé, lần đầu tiên được gặp anh trai nọ là đám cưới của anh ấy (lần 2) vào một buổi chiều tối mùa đông ở 1 Trung tâm tiệc cưới gần hồ 7 Mẫu, gia đình 2 bên xúng xính váy hoa, chị chú rể khoe là cả 2 vợ chồng em trai em dâu đang công tác tại 1 showroom của 1 “hãng xe đến từ Anh Quốc”, oh vâng anh trai cũng quả là đẹp trai phong độ trong ngày cưới và sáng bừng lên niềm hạnh phúc trong đôi mắt của cô dâu :)) Và lúc này mình mới được nghe câu chuyện về anh trai nọ rằng cả nhà anh đang phải đi trốn, cái đám cưới này cũng phải bí mật địa điểm đến phút cuối và do anh chơi môn cờ bạc đỏ đen thì gia đình anh đã phải bán nhà lần 2 để trả nợ đậy, cũng như đang ở 1 địa điểm bí ẩn nào đó mà không thể chia sẻ vì sợ chủ nợ đến nhà đòi.
Hôm nay mình gặp lại anh trai nọ lần 3, trong một hoàn cảnh khá đặc biệt, một đám tang, trong đám tang nhìn anh có vẻ “cũ” đi 10 năm so với lần gặp trước, da sạm đen và đầu hói + lấm tấm tóc bạc, có lẽ vẻ phong độ trước đó đã bị cuốn đi thật xa. Hôm nay mình lại nghe tiếp những sự kiện đã xảy ra rằng cô dâu năm nào đã kịp cho anh một đứa con trai và cũng kịp ly hôn anh một cách chóng vánh được 2 năm rồi và ngày hôm nay cũng có mặt ở đây, cùng với vợ cũ 1 và con trai vợ cũ 1.
Cuộc sống có vẻ là một chuỗi xoắn ốc, lịch sử có vẻ cũng vận hành theo cách đấy, những quyết định tệ thì lại hay được sửa chữa bằng 1 quyết định tệ khác và khi thời gian trôi đi, cánh cửa sửa chữa ngày càng hẹp lại, con đường để cắt mạch sai lầm cũng ngày càng hẹp lại.
Chợt nghĩ về những case cũng tối tăm không kém của những người thân quen khác, chỉ cảm thấy chua chát, không nói lên lời.

#807 Vertical Afternoon Sun Perhaps this is the second record-breaking heatwave of this summer. The temperature outside sometimes hits 44-45 degrees, the air dry and suffocating as if strangling everything. The sky is cloudless and vividly blue—a shade of blue rarely seen, looking like someone slapped a glass dome over this entire city, multiplying the heat trapped in the air. If you don’t have absolute business, you definitely shouldn’t go out at this time :)) but my wife assigned me to cross the street to buy 1 crate of milk A for Master Son A and half a crate of milk B for Master Son B. On the way, I ran into a sweet soup vendor; seeing her standing out in the sun, I bought a 20k cup of green bean sweet soup with full toppings to support her, telling her, “Just leave it there, sis, I’ll pay first and pick it up when I head back” :)) Arriving at the VNM company store, the salesgirl told me, “Oh, I just opened the very last crate to put on the counter, could you carry the loose cartons for me, bro?” :))) The VNM brand is having a ‘buy more, get bonus gifts’ promo, so I grabbed a few more cartons of coffee-mixing milk. Consequently, I ended up carrying nearly 20 liters of all kinds of milk and fruit juice through the roasting screen of sunlight back to the office. Despite having carefully instructed the sweet soup lady, instead of green bean, she gave me black bean sweet soup, for God knows what reason.

Once a year, this office building hires some guys to check the glass safety and maintain the external components of the building. Whether it’s scorching heat or thunderstorms, you always see them diligently rigging cables and ropes from the 35th floor, rappelling down to inspect everything meticulously. Truly, it’s a job that demands extreme professionalism and an immense love for the craft to pull off.

Sometimes, it doesn’t matter what you do; rather, it is meticulousness, dedication, and professionalism that keep you alive in this cutthroat race, not those petty tips, tricks, and “shrewd” mindsets that these kids share with each other to maximize personal benefits and “avoid being exploited by capitalism” :))

I heard an interesting story that surfaced recently at company V Future. When the folks jumped ship for an “unrefusable offer” and thought those who stayed behind were losers/duffers :)) then on another summer morning, you receive a “cleaning house” termination email, and suddenly your life takes a completely different turn, and all calculations have gone off track again.

*

As the summer afternoon sun fades, the air remains suffocatingly muggy. I’m working on a small side project at home—repainting the laundry cabinet I built last year. Due to a miscalculation in the paint material during the first build, this time I’m repainting it more carefully with a two-tone green-and-yellow avocado concept: green skin and yellow flesh. Slaving away for 2 days, it’s finally done. It’s pretty okay if you equip yourself with some light handyman skills and tools—like changing a water pipe or building a cabinet or a table here and there—you gain a completely different mindset about belongings and furniture. Instead of just shrugging and buying ready-made stuff to get it over with, you learn how to order materials, choose dimensions, proportions, and know exactly what you need. If the supplier complains the order is too small or quotes a price that’s too expensive, fine, I’ll do it myself :)).

*

Today, it finally rained. Last night’s thunderstorm brought a golden rain that cooled down the city. The view on my commute for work today turned into a dark, grey sky heavy with water. I rarely go uptown because it’s both crowded and I never know where to go or what to do; parking slots are always full everywhere, so I only show up when absolutely forced by business. Today’s story is about a certain guy. I’ve heard of his reputation for a very long time, ever since I first met my wife’s family—that he was a quintessential “Old Quarter boy,” proper, principled, a high-roller, and all that :)) Of course, as a guy who isn’t fond of superficial flexing and praises, I was only half-convinced, looking on with an suspicious eye. And with my toxic habit of scrutinizing and judging, I always memorize every single gesture, action, and the slightest change in those subjects. But that suspicion was well-founded, you know. The first time I met that brother was at his wedding (the 2nd one) on a winter evening at a wedding center near Lake 7 Mau. Both families were dressed up in flowery dresses; the groom’s sister bragged that both the husband and wife were working at a showroom of a “car brand from the UK.” Oh yes, the brother looked indeed handsome and dashing on his wedding day, and happiness literally shone in the bride’s eyes :)) And it was only then that I heard the real story about this brother: his whole family was on the run, the location of this wedding had to be kept secret until the very last minute, and because of his gambling habits, his family had to sell their house for the second time to clear his debts. They were also staying at some mysterious location that couldn’t be shared for fear of debt collectors turning up at the door.

Today, I met that brother again for the third time, under rather special circumstances—a funeral. In the funeral, he looked like he had aged (“rusted”) 10 years compared to our last meeting: skin darkened, balding + speckled with gray hair. Perhaps that previous dashing look had been swept far away. Today, I continued to hear about the events that unfolded: the bride from back then managed to give him a son and also managed to quickly divorce him 2 years ago, and she was also present here today, alongside ex-wife number 1 and the son of ex-wife number 1.

Life seems to be a spiral, and history seems to operate the same way. Bad decisions are often fixed by another bad decision, and as time passes, the window for correction gets narrower, and the path to break the cycle of mistakes shrinks by the day.

Suddenly thinking about other equally dark cases of other acquaintances, I just feel bitter, beyond words.

Leave a comment

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.