#806 Nước chảy hoa trôi

Mình ngồi vibe code 1 con web lần đầu tiên và khi save thông tin thì con tool nó tự cập nhật và dòng quote chờ nó của khá là thú vị “nước chảy hoa trôi” đó cũng là điều mình cũng đang nghĩ đến.
Trong quá trình nghiên cứu một thứ đến tận cùng mình hiểu được một thông tin mới đầy thú vị rằng 1 sản phẩm đạt được một ngưỡng chất lượng tốt có thể đưa người dùng vào 1 trạng thái dòng chảy và theo Mihaly Csikszentmihalyi đó là một tráng thái đòi hỏi cân bằng nghiêm ngặt giữa thử thách được nhận thức và kĩ năng, nếu quá phức tạp, quá rắc rối người dùng dễ dàng trôi vào vùng lo âu (anxiety) và rất dễ bỏ cuộc, còn nếu quá dễ, quá đơn giản và không thu hút thì họ lại rời vào vùng chán nản (boredom) và nó dường như đúng trong mọi khía cạnh của cuộc sống từ hôn nhân cho đến công việc sự nghiệp.
Và khi nhìn từ concept của “người chơi” bạn chỉ nhìn trải nghiệm còn không nhận ra game nó được thiết kế hay hay dở và có thể điều chỉnh như thế nào.
Còn khi điều chỉnh góc nhìn thành người tạo ra game thì mọi thứ đã thay đổi hẳn.

Áp dụng suy nghĩ trên vào quá trình vừa tạo động lực vừa tạo thử thách cho việc nuôi con, mình đã dạy cho em bé Bơ biết đạp xe đạp 16inch trong vòng 2 ngày mà không cần bánh phụ, đạp 1 cách thuần thục đầy đủ từ căn bản, dựng xe đổ, dắt xe, xuất phát, đạp và giữ thăng bằng, dừng lại và xuất phát trở lại, tất nhiên với nền tảng biết chơi xe chòi chân khá nghệ thì việc giữ thăng bằng không phải vấn đề mà việc loại bỏ các thói quen cơ bắp khi đi xe chòi chân và phản xạ phanh bằng chân và phối hợp nhịp nhàng chân tay là 1 loại thử thách :)) Nhưng nhiệm vụ đã hoàn thành.
Một buổi chiều mình ngồi view chung cư nọ, tạm xa rời con màn hình to đùng ở vp có thể dàn mọi thứ ra để làm cùng lúc thì phải đổi sang chế độ chỉ làm 1 thứ 1 thời điểm, công việc vẫn trôi chảy dù có khá nhiều điểm trúc trắc khó giải thích với sếp, nhưng sếp mình đang đi xem World Cup nên mình sẽ có khoảng hơn 1 tuần để xử lý vấn đề từ to thành nhỏ, từ nhỏ thành chút “ảnh hưởng có thể chấp nhận được”.
*
Vào một chiều mùa hè 4 năm trước, mình và Anh D có lần đầu tiên gặp cả bạn N và anh T tại vp của Group, Anh D lúc này là CEO của Group và là người đề xuất mình làm cty A và cũng là người thúc đầy những bước đầu tiên. Anh D với một giọng khéo léo nói về câu chuyện Ân nhân và nhân duyên trong đời. Đôi khi cuộc sống gặp những người có những tác động, những xuất hiện mà họ giúp thay đổi hoàn toàn cuộc đời của chúng ta dù đôi khi chính họ cũng không nhận hay biết việc đó.
Nhưng sau tất cả xin cảm ơn bạn N, một Ân Nhân và mối nhân duyên trong đời này đã thay đổi và đưa cuộc sống của Tui và ace AG sang một hướng rất khác, gặp rất nhiều người, đi rất nhiều nơi và làm rất nhiều thứ chưa từng làm chưa từng mơ đến và cũng từ buổi bắt đầu của căn phòng họp “mùa hè” năm ấy.
Chúc bạn N may mắn và hạnh phúc với mọi lựa chọn của mình còn thành công thì chắc chắn rồi, những người ace HP xa nhà không có động lực nào khác ngoài thành công :))

*
#806 Water Flows, Flowers Drift Away

I was vibing while coding a website for the first time, and whenever I saved something, the tool would automatically update it. The waiting quote it displayed was quite interesting: “water flows, flowers drift away.” Coincidentally, that was exactly what I had been thinking about.

While researching something all the way to its core, I came across an interesting idea: when a product reaches a certain level of quality, it can bring users into a state of flow. According to Mihaly Csikszentmihalyi, flow is a state that requires a strict balance between perceived challenge and skill. If something is too complicated or too difficult, users drift into anxiety and are likely to give up. If it is too easy, too simple, and not engaging enough, they fall into boredom. And this seems to apply to almost every aspect of life, from marriage to career and work.

When you look at things from the perspective of the “player,” you only see the experience. You do not notice whether the game itself is designed well or poorly, nor how it can be adjusted.

But once you shift your perspective to that of the game designer, everything changes.

Applying that idea to the challenge of raising a child—creating both motivation and difficulty at the same time—I managed to teach little Bơ how to ride a 16-inch bicycle without training wheels in just two days. Not just riding, but doing all the basics properly: picking up a fallen bike, walking it, starting, pedaling while balancing, stopping, and starting again. Of course, since he was already pretty skilled with a balance bike, balancing itself was not the challenge. The real challenge was unlearning the muscle habits from riding a balance bike, stopping with his feet, and coordinating hands and feet smoothly :)) But mission accomplished.

One afternoon, sitting in an apartment overlooking the city, temporarily away from the giant office screen where I could spread everything out and work on multiple things at once, I switched into a mode where I focused on only one thing at a time. Work is still moving forward, even though there are quite a few complicated issues that are difficult to explain to my boss. Fortunately, my boss is off watching the World Cup, so I have a little over a week to turn big problems into small ones, and small ones into “acceptable levels of impact.”

On a summer afternoon four years ago, Anh D and I met both N and T for the first time at the Group office. At that time, Anh D was the Group CEO and the person who suggested that I start Company A. He was also the one who pushed those very first steps forward.

With his characteristic tact, Anh D talked about benefactors and destiny in life. Sometimes we meet people whose actions and presence completely change the course of our lives, even though they themselves may never realize it.

After all this time, I want to thank N—one of those benefactors, one of those meaningful encounters—who changed the course of life for both me and the AG team. We met many people, traveled to many places, and did many things we had never done and never even imagined. And it all started from that “summer” meeting room years ago.

Wishing N happiness and good luck with every choice ahead. As for success, that part is almost guaranteed. People from Hải Phòng living away from home rarely have any motivation other than success :))

Leave a comment

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.