#805 Điều bạn chống lại một cách vô thức sẽ chi phối bạn.

Một buổi tối đầu tuần, HN bất ngờ có một đợt không khí lạnh nhẹ bao trùm, một thứ bắt đầu bằng một cơn mưa giông tầm tã, nhiệt độ giảm từ 36 độ xuống còn 28 độ một cách đột ngột.

Mình với Kmbeo thỉnh thoảng vẫn reset mấy hộp tiền lẻ đi chợ, đổ 3 hộp tiền lẻ ra đếm toàn tiền 1-2-5-10k, chuỗi những ngày lẻ ví đi chợ về xong thả vào.

Đổ ra như ace ở chùa đếm tiền công đức vậy, đếm đếm bó bó cũng được mấy M, nhờ Mẹ mang về HP tiêu hộ, mẹ mình với những thói quen tần tảo, tiết kiệm và tính toán cực kì cẩn thận đã nảy số ngay ra cần phải tiêu cái gì với concept như thế nào để cho nó trôi, dù tiêu tiền lẻ chả vi phạm pháp luật gì cả nhưng nếu mua cái gì 200-300k mà đưa 3 cọc 1k lẻ hững hờ thì cũng hơi ngại ngại.

Mẹ con ngồi nói chuyện vui vẻ, kể về những kỉ niệm xưa cũ như từ đời xưa kiếp trước. Những điều này chỉ xảy ra từ khi mình kết hôn và có con, đi đúng lại con đường có gia đình con cái và trách nhiệm và mình hiểu ra nhiều điều trước đây mình chưa từng chấp nhận.

Và khi hiểu ra mình và Kmbeo có những điều chỉnh để môi trường lớn nên nó “dễ thở” hơn :))

Cùng với việc nhìn thấy vấn đề, nhìn thấy những mẫu số chung xuất hiện này, mình cũng hay dành thời gian quan sát những người khác, những gia đình khác sống và cách 1 thế hệ tạo “dấu ấn” lên 1 thế hệ khác.

Giống như những đứa trẻ lớn lên trong gia đình đầy kiểm soát, chỉ trích, thao túng hoặc lạnh lùng cảm xúc, đứa trẻ đó thường hình thành một bản sắc đối lập:

“Tôi sẽ không muốn giống bố tôi, tôi sẽ không đối xử với con mình như mẹ tôi, tôi sẽ không muốn sống một cuộc đời như mẹ tôi.”

Và những trải nghiệm cảm xúc đó không được giải toả, không được ý thức và xử lý, chúng sẽ tạo những vô thức bị ẩn giấu, những ký ức bị lãng quên, những ham muốn không được chấp nhận, những phần tính cách bị từ chối.

Kiểu như:

“Đàn ông thì không được yếu đuối, không được khóc, muốn được yêu thương công nhận thì phải thật xuất sắc còn không là rác rưởi, con nhà người ta luôn tốt hơn.”

Khác với anh chị em drama trên mạng hơi tí là trầm cảm với trauma :)), mình thì chỉ nghĩ nó chỉ như một sự mặc cảm được ẩn dấu vào vô thức.

Trong cuộc sống mệt mỏi của người trưởng thành, đặc biệt trong các giai đoạn căng thẳng của cuộc sống, layoff, kết hôn, làm cha mẹ, stress CV, khủng hoảng cuộc sống thì đột nhiên cảm thấy mình như trở thành con người khác, đôi khi mất kiểm soát, thì dường như phần vô thức hơi toxic của chúng ta lại xuất hiện.

Người ghét sự kiểm soát thái quá của bố mẹ lại trở thành người kiểm soát, người thất vọng với bố lại đặt vô vàn kì vọng lên người chồng để rồi thất vọng, người từng cảm thấy bị bỏ rơi thì lại bỏ rơi người khác để tự bảo vệ mình :))

Và đôi khi chính bản thân mỗi người thiếu thời gian và không gian để tự thấu hiểu bản thân mình và họ nghĩ chính con người toxic đấy là số phận của họ, tôi là người nóng nảy, tôi đẻ ra đã thế này, tôi chỉ muốn tốt cho con tôi thôi :))

Nhưng thực tế vòng xoáy trôn ốc của số phận đã lại lặp lại, họ đi lại đúng khuôn mẫu của gia đình mà không nhận ra. Kết quả cuộc đời nó cũng đi theo những vòng xoáy không thể thoát ra được.

Và đến 1 quãng của tuổi trưởng thành chúng ta nhận ra rõ ràng những tổn thương mà gia đình đã gây ra cho mình, và điều đó cũng là kết quả của những tổn thương trước đó, điều đó cũng đang chi phối chính bản thân mình và bản thân có thể tự chủ, trở thành chính mình, chấm dứt vòng lặp, sống vì bản thân mình thay vì sống như 1 phiên bản phản ứng lại cuộc đời của bố mẹ. :))

Mình cảm thấy là sự insecurity nó không chỉ tồn tại ở những người khác, nó tồn tại trong tất cả chúng ta với những hình thức khác nhau, mỗi người chọn một thứ khác nhau để che đi cảm giác chưa thấy đủ của mình.

Có lẽ phần khó nhất của việc trưởng thành là nhìn thấy những vòng lặp của gia đình, của cuộc đời, của chính mình, học cách tha thứ và chỉ khi chúng ta không còn sống để phản ứng lại quá khứ nữa, chúng ta mới thực sự sống cuộc đời của chính mình.

<


<

#805 What You Unconsciously Resist Will Eventually Control You

One evening at the start of the week, Hanoi was suddenly wrapped in a light cold front. It began with a torrential thunderstorm, and the temperature dropped abruptly from 36°C to 28°C.

Every now and then, Kmbeo and I reset our little boxes of spare change from grocery runs. We poured out three containers full of 1k, 2k, 5k, and 10k notes, the accumulation of countless small trips to the market where we’d just toss whatever change was left in our wallets into the box.

When we dumped everything out, it honestly looked like the way people at temples count donation money. Count, stack, bundle, repeat. It ended up being a few million VND. We asked my mom to take it back to Hai Phong and spend it for us. With her lifelong habits of being hardworking, frugal, and incredibly careful with money, she immediately started calculating what should be bought and how it should be spent so the cash would “flow” naturally. Spending small bills isn’t illegal, obviously, but handing over three thick stacks of 1,000 VND notes to pay for something worth 200–300k does feel a little awkward.

My mother and I sat there chatting, laughing, telling stories and old memories that felt like they belonged to another lifetime.

These are conversations that only started happening after I got married and had children, after I found myself walking down the same road of family, responsibility, and parenthood. Only then did I begin to understand many things I had never truly accepted before.

And once I understood them, Kmbeo and I started making small adjustments to our own environment, making it a little easier to breathe :))

As I began noticing these patterns, I also spent time observing other people, other families, and the way one generation leaves its fingerprints on the next.

A child who grows up in a family filled with control, criticism, manipulation, or emotional coldness often develops an identity in opposition:

“I will never become like my father.”

“I will never treat my children the way my mother treated me.”

“I will never live the kind of life my mother lived.”

And when those emotional experiences are never processed, never consciously understood, never resolved, they don’t disappear. They become hidden parts of the unconscious, forgotten memories, unacceptable desires, rejected parts of one’s personality.

Things like:

“Men aren’t allowed to be weak.”

“Men shouldn’t cry.”

“If you want love and recognition, you have to be exceptional.”

“If you’re not exceptional, you’re worthless.”

“Someone else’s child will always be better.”

Unlike the online drama crowd who seem to label everything as depression or trauma :)), I’ve always thought of these more as hidden insecurities buried deep in the unconscious.

Then adult life happens.

Layoffs.

Marriage.

Parenthood.

Work stress.

Midlife crises.

The exhausting weight of responsibility.

And suddenly you feel like a completely different person. Sometimes you lose control.

It’s almost as if the more toxic parts of our unconscious begin to surface.

The person who hated being controlled becomes controlling.

The woman disappointed by her father places endless expectations on her husband, only to end up disappointed again.

The child who felt abandoned abandons others first as a way to protect themselves :))

Sometimes people simply never have enough time or space to truly understand themselves. They assume those toxic patterns are just who they are.

“I’m just hot-tempered.”

“I was born this way.”

“I only want what’s best for my children.”

But in reality, the spiral repeats itself.

They unknowingly walk the same paths their families walked before them.

And so life continues moving in circles that seem impossible to escape.

Then somewhere in adulthood, we begin to clearly see the wounds our families left on us. We begin to realize those wounds were themselves the result of wounds that came before. And we begin to see how those same forces are still shaping our own lives.

At that point, we finally have a choice.

We can become conscious.

We can become ourselves.

We can end the cycle.

We can live for our own values instead of living as a reaction to our parents’ lives. :))

I’ve come to feel that insecurity doesn’t exist only in other people.

It exists in all of us, just wearing different masks.

Each person chooses something different to hide the feeling that they are somehow not enough.

Maybe the hardest part of growing up is learning to see the cycles, the patterns passed down through family, through life, and through ourselves.

Learning to forgive.

And perhaps only when we stop living in reaction to the past can we finally begin living a life that is truly our own.

<

Leave a comment

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.