Carl Jung từng nói rằng “Ego là trung tâm của trường ý thức”. Chính cái ego đó tạo nên cảm giác về một cái “tôi” liên tục, là những ký ức ta còn nhớ, những quan điểm ta có về bản thân, và niềm tin rằng mình là cùng một con người từ quá khứ đến hiện tại. Nhưng theo Jung, rất nhiều người mắc kẹt trong một ảo tưởng: họ tin rằng mình chính là những gì họ nghĩ về bản thân. Từ đó, họ xây dựng nên một hình ảnh lý tưởng về chính mình, cố gắng kiểm soát mọi thứ, luôn muốn chắc chắn, muốn mình là trung tâm của câu chuyện đời mình, thậm chí đôi khi xem thế giới như đang xoay quanh bản thân.
Tuy nhiên, Jung cũng nói đến khái niệm Shadow – “phần tối”, phần tâm lý mà bản ngã không muốn nhìn thấy và thường tìm cách chối bỏ. Shadow chứa đựng những góc khuất sâu thẳm nhất của con người: những nỗi bất an, sự ghen tị, tính ích kỷ, cơn giận dữ, hay những khao khát mà ta không muốn thừa nhận. Một người có thể luôn nói về sự độc lập, về việc yêu bản thân và sống cho chính mình, nhưng trong vô thức lại đang mang theo những tổn thương chưa lành, những nỗi sợ bị từ chối hoặc cảm giác không đủ tốt. Theo Jung, trưởng thành không phải là làm cho cái tôi trở nên lớn hơn, mà là đủ can đảm để nhìn thấy cả phần ánh sáng lẫn phần bóng tối bên trong mình.
Sau một cuộc chia tay đau đớn dù bản thân bạn là nguyên nhân hay nạn nhân, bạn thao túng thích lợi dụng người khác hay quá ngây thơ để bị lợi dụng, thì thứ bị tổn thương không chỉ là trái tim mà còn là bản ngã con người bạn. Trong nhiều mối quan hệ, con người chúng ta không chỉ yêu đối phương, mà còn vô thức còn xây dựng một phần bản sắc của mình dựa trên sự hiện diện của người kia theo cách tốt hay cách xấu :)) như kiểu có đứa thao túng sử dụng nó quen rồi giờ không biết bấu víu vào ai. Khi mối quan hệ kết thúc, cái tôi đột nhiên mất đi một phần của chính nó. Cảm giác đau đớn đôi khi không chỉ đến từ việc mất người mình “yêu”, mà còn từ việc không còn biết mình là ai nếu thiếu người đó bên cạnh.
Mr J cũng cho rằng con người luôn có xu hướng phóng chiếu bản thân lên những người thân thiết xung quanh. Ta vô thức đặt lên người mình yêu những phẩm chất, khát vọng, nhu cầu và phần tâm hồn mà bản thân chưa phát triển đầy đủ, thiếu cái gì thì tìm cái đấy. Vì thế khi mất đi “đối tác”, ta có cảm giác như đánh mất chính những phần “tốt-đẹp-nhất” của mình. Nhưng không bạn ạ, thực ra một phần của nỗi đau đến từ việc những gì ta tưởng thuộc về người kia thật ra lại là những phần của chính bản thân mà ta đã gửi gắm phó thác vào vào họ, nên có những mối quan hệ không được lành mạnh cho lắm khi một trong hai cá thể đến với nhau bằng sự toxic ít nhiều thì khi chia tay 1 người giống như được cởi bỏ xiềng xích vì bản ngã của họ cũng bị bạn thao túng trói buộc và họ đã tự thoát ra.
Sau chia tay, cái ego trong con người thường không muốn đối diện với cảm giác mất mát, bất lực hay bị từ chối. Bạn muốn nhanh chóng chứng minh rằng mình vẫn ổn, vẫn hấp dẫn, vẫn có giá trị. Đó là lý do nhiều anh chị em bạn dì và người xa lạ lao ngay vào một mối quan hệ mới, tìm kiếm sự chú ý liên tục, đăng tải hình ảnh hạnh phúc hoặc cố thể hiện rằng cuộc sống của họ đang tốt đẹp hơn bao giờ hết.
Nếu soi sét kĩ càng trên quan điểm của Mr J, những hành vi đó không nhất thiết là giả dối hay kịch sĩ vì thực tâm bạn không nghĩ bạn đang diễn, bạn nghĩ bạn đang sống những ngày trói sáng nhất trong cuộc đời. Những action đó thường là nỗ lực của bản ngã nhằm tránh phải đối diện với Shadow. Bởi phía sau câu nói “Tôi ổn”, “tôi sẽ sống vì mình” đôi khi là nỗi sợ bị bỏ rơi.
Và cứ phải cố gắng tìm người mới thật nhanh có thể là nỗi sợ phải ở một mình. Phía sau việc chứng minh giá trị bản thân có thể là cảm giác vô thức rằng mình không đủ giá trị nếu không được yêu và bản thân chẳng có giá trị gì cả.
bạn Ngô tọc mạch có lẽ sẽ không hỏi:
“Dạo này đã có kèo nào hay chưa ?”
mà như một nhà hiền triết online bạn Ngô sẽ hỏi:
“Điều gì trong bạn đang đau đớn đến mức không thể ngồi yên với chính mình?”
Mình cũng gọi là bước qua những con đường quen và những con đường lạ, cũng trải nghiệm một vài hỉ nộ ái ố, những trauma toxic như Thành phố Sợi chỉ hay chia sẻ mỗi ngày, ở quãng trước đó trong đời, mình luôn tin rằng những giai đoạn sml, đổ vỡ, đau khổ dằn vặt trong đời thường là cơ hội để một người bước vào quá trình tự hoàn hiện mình, hiểu bản thân, bản ngã và trở lên toàn vẹn hơn.
Nhưng điều hay ho vi diệu đó chỉ xảy ra khi bạn ngừng dùng người khác để lấp đẩy khoảng trống bên trong bạn, dù bạn có đằm chìm trong đau khổ tới cỡ nào và bắt đầu khám phá khoảng trống ấy thực sự là gì, nghĩ lại thì mình thực sự cảm thấy những khoảng im lặng tuyệt đối trong bóng tối ở T2, để có những cuộc đối thoại với chính mình, để hiểu cuộc đời bên cạnh những thành công, những khoản tiền kiếm được thì nó vẫn còn những mong manh của cuộc sống, và khi bản thân vội vã tìm một mối quan hệ mới để chúng minh rằng mình ổn, rất có thể bạn không tìm kiếm điều gì có ý nghĩa, và bạn chỉ cố chạy trốn khỏi cuộc gặp gỡ khó khăn nhất của tuổi trẻ: cuộc gặp gỡ với chính bản thân mình.
:))
*
Nhân một tối gần cuối tuần đi đổ xăng và trời mưa tầm tã, buôn chiếc chuyện “thời sự” của những người xa lạ với người vợ Min Kiều Miii của mình thì bạn Ngô giống như một nhà phân tâm học online, trong cơn mưa tầm tã a chém gió về cuộc đời, về nỗi đau và sự mất mát 1 cách say mê không màng đúng sai :))) và đấy là kết quả của những đoạn các bạn đọc ở trên.
Đọc cho vui thôi các bạn nhé
Những việc hay ho gần đây:
- Cty AG join một cái sự kiện to đùng với cty A ở một cái hộp cũng to đùng ở giữa quảng trường, khác với những sự kiện tham gia đầy gượng gạo khác của bạn Ngô, lần này bạn Ngô đã enjoy việc xuất hiện nơi đông người xa lạ hơn khá nhiều :))
- Với một sự nghiêm túc có lẽ hơi thừa thãi, khi đi công tác về lúc 11h40 đêm và sáng hôm sau 7h50 vẫn bắt đầu ngồi làm việc ở cty trong khi 2 cháu đi cùng 1 cháu thì mất tích, 1 cháu thì cáo ốm chiều em đến :)) nhưng lý do lớn nhất cho việc đó là không phải đưa con đi học và các cháu học sinh nghỉ hè nên đường vắng hẳn đi, còn mình thì vẫn giữ thói quen và nhịp sống cố hữu, giờ nào việc đó. Nếu có về lúc 2h sáng thì việc đến vp đúng giờ sáng hôm sau đơn thuần là việc bình thường của ngày làm việc thôi, không có vấn đề gì cả.
- Chuyện buồn cười, ngày này 12 năm trước, trong khi dọn ảnh và nhớ Deakin vô vàn mình up cái map trường cũ và anh chị em cựu học sinh comment vui vẻ, mình lỡ chém gió là để book vé quay trở lại, hay ho thú vị và tận 10 năm sau mình mới có cơ hội quay trở lại Deakin, những gánh nặng canh cánh trong lòng suốt nhiều năm được cởi bỏ, cuộc sống đã bước sang 1 trang khác, vui vẻ hơn, không còn bị quá khứ níu chặt vào nữa.
- Và cũng ngày này 9 năm trước, ôi me moi thời gian trôi đi thật nhanh, hội trai ngoan aka the good dudes club khi vẫn còn là những chàng trai độc thân, cứ hô là lên đường đã xách balo cùng nhau đi Quảng Bình, enjoy việc nhảy xuống suối, ăn gà nướng, bơi biển bị sứa đốt, nhậu đêm và xem chung kết C1 giữa Aletico và Real, đêm đó Real vô địch :)) Và ngày mai hội trai ngoan sẽ đi uống bia để bàn về trip tiếp theo nhưng :)) giới hạn địa điểm và có thêm vợ con :)))
- Thực sự thì con Claude nó gần đây khôn 1 cách bất thường, mình thả cho nó 1 cái báo cáo full số liệu 1 năm, nó khen mình 3 điều và chửi mình 8 điều khác, xong nó list 5 điều cần phải làm ngay, và thế là thay vì tưởng có AI để hỗ trợ cv, thì mình phải nai lưng ra đi làm 5 điều nó khen xong nó chửi và nó giao việc đây này, :)) Cuộc sống thật là kì lạ.
***
Carl Jung once said that “the ego is the center of the field of consciousness.” It is the ego that creates the feeling of a continuous “self” the memories we still carry, the opinions we hold about ourselves, and the belief that we are the same person from the past into the present.
But according to Jung, many people become trapped in an illusion: they believe they are exactly what they think about themselves. From there, they build an idealized image of who they are, trying to control everything, always wanting certainty, wanting to be the central character in their own story, sometimes even viewing the world as if it revolves around them.
At the same time, Jung also spoke about the Shadow the hidden part of the psyche that the ego refuses to acknowledge and often tries to suppress. The Shadow contains some of the deepest corners of human nature: insecurities, jealousy, selfishness, anger, and desires we would rather not admit exist.
Someone may constantly talk about independence, self-love, and living for themselves, yet unconsciously carry unhealed wounds, a fear of rejection, or a lingering feeling of never being good enough. According to Jung, maturity is not about making the ego bigger. It is about having the courage to see both the light and the darkness within yourself.
After a painful breakup whether you were the one who caused it or the one who suffered from it, whether you manipulated others for your own benefit or were simply too naive and got taken advantage of what gets hurt is not just your heart. Your ego gets hurt too.
In many relationships, we do not simply love another person. We unconsciously build part of our identity around their presence, for better or worse :))
Sometimes it is like someone who has spent so long manipulating and using another person that they no longer know where to lean once that person is gone.
When a relationship ends, the ego suddenly loses a piece of itself. The pain is not always about losing the person you “love.” Sometimes it comes from no longer knowing who you are without them.
Mr. J also believed that people constantly project parts of themselves onto those closest to them. We unconsciously place our qualities, aspirations, needs, and undeveloped parts of the soul onto the people we love. Whatever we feel we lack, we often go looking for in someone else.
That is why losing a partner can feel like losing the very best parts of yourself.
But the truth is: those parts were never theirs.
Part of the pain comes from realizing that what you thought belonged to them was actually something you had entrusted to them from within yourself.
That is also why some relationships are not particularly healthy. When two people come together carrying varying degrees of toxicity, a breakup can sometimes feel completely different depending on who you ask. For one person, it feels like losing everything. For the other, it feels like finally removing a set of chains. Their ego had been trapped and manipulated too, and they finally found a way out.
After a breakup, the ego rarely wants to face feelings of loss, helplessness, or rejection.
You want to prove as quickly as possible that you’re fine, still attractive, still valuable.
That is why so many people immediately jump into a new relationship, constantly seek attention, post carefully curated happy photos, or try to show the world that life has never been better.
If we examine this through Jung’s lens, those behaviors are not necessarily fake or performative. Most of the time, you genuinely believe you are living your brightest days.
But those actions are often the ego’s attempt to avoid confronting the Shadow.
Because behind the phrase “I’m fine” or “I’m living for myself now” there is sometimes a fear of abandonment.
The rush to find someone new may simply be a fear of being alone.
The constant need to prove your worth may come from an unconscious belief that you are not worthy unless someone loves you that without external validation, you have no value at all.
A nosy guy like Ngô probably wouldn’t ask:
“So… got any interesting prospects lately?”
Instead, as an online philosopher, Ngô would ask:
“What inside you hurts so much that you cannot sit quietly with yourself?”
I’ve walked both familiar roads and unfamiliar ones.
I’ve experienced my fair share of joys, anger, love, disappointment, and a few toxic traumas worthy of a daily episode from Thread City.
Earlier in life, I always believed that the moments when life completely wrecks you the breakdowns, the heartbreaks, the suffering that keeps you awake at night are often invitations into the process of becoming whole.
They are opportunities to understand yourself, understand your ego, and become more complete.
But that strange and wonderful transformation only happens when you stop using other people to fill the empty spaces inside you, no matter how deeply you are drowning in pain, and begin exploring what that emptiness actually is.
Looking back, I genuinely appreciate those stretches of complete silence in the dark during T2.
Moments spent having conversations with myself.
Moments spent understanding that life is more than success and money.
That beneath all of it lies a deep fragility.
And when you rush into another relationship simply to prove that you’re okay, there is a good chance you are not searching for something meaningful at all.
You may simply be running away from the most difficult encounter of youth:
the encounter with yourself.
:))
- ⠀One rainy evening near the end of the week, while filling up the car and casually discussing the latest “breaking news” from the lives of complete strangers with my wife, Min Kiều Miii, Ngô somehow transformed into an online psychoanalyst.
Standing in the pouring rain, I enthusiastically rambled about life, pain, loss, and all sorts of things without worrying too much about whether I was right or wrong :)))
And what you just read above was the result.
Just read it for fun, friends.
A few interesting things lately: - AG Company joined a huge event with Company A inside an equally huge venue right in the middle of a square. Unlike many previous events where I showed up feeling awkward and out of place, this time I genuinely enjoyed being around large groups of strangers much more than expected :))
- With what was probably an unnecessary level of seriousness, I got back from a business trip at 11:40 PM and was still sitting at my desk in the office at 7:50 the next morning. Meanwhile, the two colleagues who traveled with me had vanished, one completely disappeared, the other conveniently called in sick and promised to come later :)) But honestly, the biggest reason was simply that I didn’t have to take the kids to school. Summer break had started, traffic was lighter, and I was just following my usual rhythm. Whatever time belongs to the task, that’s when it gets done. Even if I get home at 2 AM, showing up at the office on time the next morning feels completely normal to me. Nothing unusual about it.
- A funny story. Twelve years ago today, while organizing old photos and missing Deakin University terribly, I posted a campus map online. Friends and fellow alumni were reminiscing in the comments, and I casually joked that I should book a ticket and go back someday. It sounded fun. It sounded exciting. Yet it took another ten years before I finally returned. Many burdens I had carried for years were finally lifted. Life had moved into a new chapter a happier one. The past no longer held me hostage.
- And on this same day nine years ago my goodness, time really flies the Good Dudes Club was still a group of single guys. Back then, all it took was someone shouting “Let’s go!” and we’d grab our backpacks and head to Quảng Bình together. We jumped into streams, ate grilled chicken, got stung by jellyfish while swimming, drank late into the night, and watched the Champions League final between Atlético Madrid and Real Madrid. Real won that night :))
⠀Tomorrow the Good Dudes Club is meeting again to drink beer and discuss the next trip.
The only difference now?
There are restrictions on destinations.
And wives and children are coming too :)))
- And honestly, Claude has become suspiciously intelligent lately. I fed it a year-end report packed with data. It complimented me on three things, criticized me on eight others, then gave me a list of five urgent actions to take. So instead of having AI make my work easier, I somehow ended up working even harder, fixing the things it criticized and completing the tasks it assigned me.
⠀Life is strange sometimes.
:))


Leave a comment