#803 Mưa đêm – Mùi giấy cũ

Cuộc sống thường nhật đều đều đi làm rồi về đón con, tối ở nhà chill chill kiểu indoor cat của mình bị ngắt quãng bằng một buổi liên hoan hiếm hoi. Chuyện là Group khánh thành sơ bộ một toà nhà mới, tuy không to đùng hoành tráng như V Group hay S Group nhưng với người anh T và những ace còn lại đã đi cùng con đường này mười mấy năm tuổi trẻ thì nó cũng là một cột mốc khá đặc biệt. Và mình cũng hoàn toàn nhận thức được rằng bởi vì sự thay đổi vị thế cũng như tích luỹ tài sản đang ở những quãng rất xa nhau, những người ngồi ở đây tuy vẫn nhìn mặt nhau hàng ngày trong nhiều năm qua thì họ đang tính toán những đường đi nước bước hoàn toàn khác :))
Nếu cứ nghĩ mọi thứ như xưa thì là sai thật rồi.

Uống say ríu cmnl đến độ đi anh bike 16km từ chỗ đó về tới nhà mình díu tí rơi khỏi xe anh Grab 2 lần :))) may mà chưa rơi. Anh Grab cứ bảo là anh mệt quá thì anh dựa vào em, nhưng không em ạ, trên đời này anh chỉ dựa vào vợ anh và bản thân mình thôi.

Về đến nhà, niềm vui nhất không phải việc được bia rượu chúc tụng xả stress hay đem về những lời hứa để mà khi tỉnh rượu cuộc sống nó lại khác lắm :)) mà đấy là anh con trai ra đón, ôm ôm thích thích bố. Cảm giác đấy rất là khó mô tả với những anh chị em éo thích con lắm, ngày ngày đi nhậu với chả giao lưu văn hoá – thể thao :)) nhỉ.

HN gần đây có kiểu sấm chớp đùng đùng và mưa đêm, tỉnh dậy lúc 1h sáng tưởng là đến giờ đi làm nhưng hoá ra mới ngủ 1 tiếng thôi.

Định ra máy tính làm tí việc nhưng quả là những ngày làm việc 1 take kéo dài ở vp, skip bữa trưa, tối về chăm con, dọn dẹp và ngồi làm side jobs quả thật đốt cháy rất nhiều kỉ luật và nỗ lực của mình. Có những điều mà trải qua thì không cảm thấy gì nhưng nếu kể thì nghe như chuyện chém gió :)) để mà một hôm vượt ra khỏi cái vòng đều đặn đấy thấy thật là kiệt sức.

Cơn mưa đêm có vẻ vẫn chưa hề chấm dứt, mình mở cửa sổ ra, đứng trong bóng tối nhìn ra ngoài, nghe tiếng mưa rơi, hít thở mùi mưa, một cảm giác xưa cũ ùa về, chắc phải gõ đi gõ lại 2-3 lần trong những post cũ. Mỗi khi mưa đêm mình lại nhớ về những ngày cấp 3, trước khi đi xa nhà kiếm ăn, những đêm ngồi học bài ở cái gác lửng, mưa gió đì đùng con Best kêu kêu nên mình mở cửa cho nó vào nhà, pha 1 bát sữa ấm và nó liếm sạch sau 30s, một người một chó ngồi nghe tiếng mưa rơi xuyên qua ánh đèn vàng ngoài đường, xuyên qua tán lá ngọc lan. Lúc đấy nghĩ về tương lai chỉ là những câu hỏi không có lời giải nhưng mình chỉ muốn đi, muốn bước chân ra ngoài nhìn ngắm thế giới.

Và cũng trong quãng này mình tìm được 1 bài hát của chị Lệ Quyên :)) lần đầu nghe bài hát mà cảm từng lời :)) Sau này mỗi khi nghe lại “Mưa nửa đêm” mình lại sống trong cảm giác bồn chồn của những năm tuổi trẻ, luôn háo hức rời nhà ra đi khám phá thế giới nhưng cũng vừa nuối tiếc cảm giác êm đềm này, nhưng có một sức mạnh nào đó thôi thúc: bạn hãy cứ bước đi, thử rồi sai, rồi làm lại.

Btw :)) mình thấy là mỗi người nên có những cảm xúc nguyên bản về cuộc sống, cái này có ý nghĩa về điều này và cái kia có ý nghĩa về điều khác nhưng nếu cứ mỗi khi mưa và bạn nghĩ bạn phải nghe bài hát này kia vì nó hợp với cảnh thì bạn cheap vl :))

Hết chuỗi ngày mưa đêm thì đến những ngày gió Lào quét qua miền Bắc, không khí nóng ẩm oi bức ngột ngạt này cảm giác ong ong cả đầu lên mỗi khi phải ra ngoài. Theo một cách nào đấy mình chỉ lo lắng cho mấy cây Mon của mình đang ra lá mới mà lại chịu quả nắng nóng khủng khiếp này nên tối nào cũng ra tưới nước làm mát như mưa để bù cơn gió nóng ban ngày.

Còn trên mạng thì dường như cơn gió Lào thực sự ập đến là việc dùng xăng E10 :)) đâu đâu cũng thấy kêu và may mắn xe mới có vẻ sẽ tương thích nhưng việc đổi sang quả E10 này lái vừa ì vừa tốn xăng hơn hẳn, ít nhất 20%, cảm giác nó giống như 1 phép thử của việc luộc ếch vậy.

Mình kể cho hội trai ngoan về những cơn gió sa mạc 45 độ năm nào làm oằn cả ray tàu điện, làm hai tấm chiếu mới bạn Gates và Kevin phải nhảy bus nối chuyến về 154 Huntingdale khi gần đến đêm mà mừng muốn khóc.

Trong những ngày nóng bức + công việc dồn dập và burnt out kiệt quệ, mình và Kmbeo vẫn thu xếp để em Bé B có cơ hội trải nghiệm xem phim rạp lần đầu tiên và cũng là thời điểm mình cảm thấy ngay cả những người cho rằng bản thân kiềm chế tốt cũng có những thời điểm cảm giác như bùng cháy, và cũng là một điều để điều chỉnh và rút kinh nghiệm.

Trở lại với em Bé B đi xem Doraemon phiên bản mới: “Nobita và lâu đài dưới đáy biển”, với anh chị em lớn lên với full truyện tranh thì không lạ gì nhưng mặc kệ bố mẹ có full tủ truyện tranh, em Bé B vẫn chưa bén duyên với truyện tranh tí nào mà toàn thích mấy quả hoạt hình ngắn cực kì thiếu kiên nhẫn trên YouTube. Cho nên mình và Kmbeo định mượn Doraemon để cho em bé B có kết nối.

Cũng khá vui vì phải đến 2 năm mình không đi xem phim rạp từ hồi xem chiếu lại “The Lord of the Rings: The Return of the King”. Và vui vẻ là em bé B cũng cực kì thích thú, chăm chú xem hết bộ phim, còn tìm ra mấy quả câu hỏi hóc búa đến nỗi mẹ Mi phải về tìm truyện gốc đọc lại để giải thích vì bản phim đã cắt gọn và edit đi ít nhiều.

Nhân chuyện đọc truyện tranh mình cũng dành 1 ít thời gian để đọc mấy bộ còn dang dở và mình nhận thấy rõ ràng số lượng truyện tranh mua cho đủ bộ và vẫn còn nguyên seal lớn hơn khá nhiều so với những cuốn đã được đọc, và điều nên làm là dành thời gian bình tĩnh đọc hết những cuốn này như hồi trước một cách say sưa ngấu nghiến thay vì lướt video ngắn hay xa đà vào mấy quả drama mệt mỏi.

Cảm giác về mùi cũng là 1 cảm giác cực kì kích thích trí nhớ, nhân đọc quyển truyện cũ, giấy cotton để lâu đã hơi đổ màu dù được bảo quản rất tốt nhưng vẫn có một cái mùi giấy cũ thơm thơm, cảm giác kỉ niệm ùa về như những năm lớp 7-8 xoay xở bán ve chai, dán decal được chục k, đạp xe ra đường tàu Cát Cụt nhặt nhạnh cho đủ bộ Songoku, cố gắng làm sao chọn những quyển mới nhất, về nhà đọc đi đọc lại trong suốt mùa hè đến nhớ cả thoại, thắc mắc không biết vị đậu thần ăn như thế nào :)) Quả thực mình cũng chỉ luôn mong hai anh con trai bé của mình có những kỉ niệm vui buồn của tuổi thơ, dù vật chất đủ đầy nhưng cũng cần có thật nhiều kỉ niệm.

Btw :)) nói về kỉ niệm thì anh con trai bé Dừa Mênh Huy vừa ghi dấu kỉ niệm đầu đời khi tự đứng lên được và đi được 4-5 bước chập chững vào hôm nay 30/5. Thật là xúc động và hạnh phúc. Em bé cool ngầu của tui, em bé Ballarat của tui :)) đã bước đi được rồi.

Nốt rồi đi ngủ, các bạn nếu thỉnh thoảng đói mà chả biết ăn gì thì ở nhà có thể xem xét làm trứng hấp bằng lò vi sóng như mình hay làm, công thức đơn giản như sau:
2-3 quả trứng + nước (bằng 1/2 lượng trứng) + 1 hoặc 2 thìa xì dầu tuỳ mặn nhạt + topping nào nếu thích hoặc không > đánh đều lên > bọc wrap > lò vi sóng nhiệt medium 4 phút. Ngon mềm mịn, nhiệt cao quá nó bị rỗ :))

***

My usual routine of going to work, picking up the kids, then staying home at night living my little indoor cat life got interrupted by a rare company gathering. The Group was celebrating the soft opening of a new building. It’s not some giant flashy headquarters like V Group or S Group, but for anh T and the rest of the guys who’ve been walking this road together through more than a decade of their youth, it still felt like a pretty special milestone.

And honestly, I’m fully aware now that because everyone’s position in life and financial accumulation has drifted so far apart, the people sitting together at the same table, seeing each other every day for years, are actually calculating completely different moves in life now :))
If you still think everything is like the old days, you’re just wrong.

Got ridiculously drunk to the point that I almost fell off the back of the Grab bike twice during the 16km ride home :))) somehow still survived. The Grab driver kept telling me, “If you’re tired, just lean on me bro.” But nah man, in this life I only lean on my wife and myself.

And honestly, the best feeling when I got home wasn’t the alcohol, the cheering, the fake stress relief, or the promises people make that completely evaporate once everyone sobers up :)) it was my son running out to greet me, hugging me, getting excited because dad’s home. That feeling is hard to explain to people who don’t really like kids much and spend every day going out drinking and “networking culturally and athletically” :)) right?

Hanoi lately has been full of thunder, lightning, and late-night rainstorms. I woke up at 1AM thinking it was already time for work, only to realize I had slept for barely an hour.

I thought about sitting down at the computer to do some work, but honestly those nonstop one-take office days, skipping lunch, coming home to take care of the kids, cleaning the house, then staying up doing side jobs really burn through your discipline and mental energy. Some things don’t feel dramatic while you’re living them, but when you actually describe them out loud they sound borderline fake :)) and the moment you step outside that repetitive cycle for a second, you suddenly realize how exhausted you really are.

The rain still hadn’t stopped. I opened the window, stood there in the dark looking outside, listening to the rain, breathing in that wet rainy smell, and suddenly this old familiar feeling came flooding back. I’ve probably written about this exact thing 2-3 times in older posts already.

Every time there’s rain at night, I remember my high school years before leaving home to survive on my own. Those nights sitting upstairs on the little loft studying while thunder exploded outside. My dog Best would whine, so I’d open the door and let him inside, make a bowl of warm milk, and he’d finish it in like 30 seconds. Just one boy and one dog sitting quietly listening to the rain through the yellow streetlights and the leaves of the magnolia tree outside.

Back then the future just felt like a giant unanswered question, but all I wanted was to leave, to step outside and see the world.

And around that same time I discovered a song by Lệ Quyên :)) probably the first time lyrics actually hit me emotionally. Even now whenever I listen to “Midnight Rain” again, I instantly go back to that restless feeling of youth — wanting so badly to leave home and explore the world, while at the same time feeling attached to the peaceful comfort of those moments. But there’s always this invisible force pushing you forward anyway. Just go. Try things. Fail. Start over.

Btw :)) I honestly think everyone should have their own original emotional connection to life. This thing means something to you, that thing means something else. But if every time it rains you immediately think “oh I should play this exact sad song because it matches the weather” then honestly that’s cheap af :))

After the rainy nights came the brutal dry hot winds sweeping across Northern Vietnam. The heat and humidity have been so suffocating that my head feels like it’s vibrating every time I step outside.

And somehow the thing I worry about most is my Monstera plants pushing out new leaves while dealing with this insane heat, so every night I go water them like artificial rain to compensate for the burning daytime wind.

Online meanwhile, the real hot wind seems to be the whole E10 gasoline situation :)) people complaining everywhere. Luckily newer cars seem compatible, but this E10 stuff definitely feels slower and burns noticeably more fuel, at least 20% more. Feels like one of those “slowly boiling the frog” experiments.

I was telling the boys about those old 45-degree desert winds back in Australia that literally bent train tracks, and how Gates and Kevin once had to jump between buses all the way back to 154 Huntingdale late at night and felt like crying from relief when they finally got home.

Even during this period of insane heat, nonstop work, and complete burnout, Kmbeo and I still tried to make time so little Bé B could experience going to the cinema for the first time. And honestly it also reminded me that even people who think they have good emotional control still reach moments where they feel like they’re about to combust. Probably another thing to reflect on and adjust.

So anyway, we took Bé B to watch the new Doraemon movie: Nobita and the Castle Under the Sea. For people who grew up reading the full manga series, Doraemon is obviously nothing new. But despite having an entire bookshelf full of comics at home, Bé B still hasn’t really connected with manga at all and mostly just likes those hyper-short low-attention-span YouTube cartoons. So me and Kmbeo were secretly hoping Doraemon might become some kind of bridge for him.

And honestly it was fun for me too because I hadn’t been to a movie theater in almost two years, ever since rewatching The Lord of the Rings: The Return of the King.

The best part was Bé B absolutely loved it. Sat there fully focused through the whole movie and even came up with difficult questions afterward to the point where mẹ Mi had to go home and reread the original manga because the movie adaptation had simplified and edited quite a few details.

That whole experience also made me start reading some unfinished manga series again, and I realized something pretty obvious: the number of manga volumes I’ve bought “to complete the collection” and left sealed is way higher than the number I’ve actually read.

And honestly, the right thing to do is probably slowing down and reading through those books properly like I used to, obsessively and joyfully, instead of endlessly scrolling short videos and getting sucked into exhausting internet drama.

Smell is honestly one of the strongest memory triggers too. Reading those old manga books again, the cotton paper had started yellowing slightly with age despite being stored carefully, but it still carried that old-paper smell. Instantly brought back memories of being in 7th or 8th grade, hustling by selling scrap metal and sticking decals together to earn a little money, then riding my bike out near Cát Cụt railway tracks trying to collect enough Dragon Ball volumes, always searching for the newest copies.

Then going home and rereading them all summer long until I memorized entire dialogues, wondering what senzu beans actually tasted like :))

Honestly, all I really want is for my two little boys to grow up with these kinds of childhood memories too. Even if life becomes materially comfortable, they still need memories.

Btw :)) speaking of memories, little Dừa Mênh Huy officially unlocked a major life achievement today, May 30th — standing up by himself and taking 4-5 tiny wobbly steps for the first time.

Honestly emotional as hell.
My cool little baby.
My Ballarat baby :))
He can walk now.

Anyway, one last thing before sleep. If you’re randomly hungry sometimes and have no idea what to eat, try microwave steamed eggs like I always do:

2-3 eggs + water (half the egg volume) + 1 or 2 spoons of soy sauce depending on taste + whatever toppings you want or don’t want > whisk together > wrap > microwave on medium heat for 4 minutes.

Soft, smooth, ridiculously comforting. If the heat’s too high it turns all bubbly and ugly though :))

Leave a comment

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.