Nếu cuộc sống luôn là một chuỗi của những điều nhàm chán thì chẳng lẽ sự buồn chán sẽ không xảy ra sao :)))
oh mình thì nghĩ là có nhưng nó rất khác nhau với mỗi người, ở vị trí công việc hiện tại mỗi năm mình có 2 đợt ngồi nói chuyện 1-1 với từng thành viên, từng câu chuyện dù cách mở bài kết bài có khác nhau nhưng vẫn quy về một vài topic cụ thể và đều là lẽ tự nhiên của việc đi làm, mình không phải type có quá nhiều năng lượng giao tiếp con người với con người quá nhiều trong một thời gian ngắn nên những quả event, review 1-1 số lượng lớn thường làm mình rất mệt :)) và đến 2-3 ngày sau có khi không có nhu cầu tiếp nhận thêm thông tin.
Nhưng với việc tiếp xúc và quan sát những câu chuyện khác nhau cũng như rút kinh nghiệm từ đời sống “indoor cat” nhịp độ đều đều dễ đoán của bản thân mình cảm thấy rõ ràng khía cạnh của một cuộc sống “nhàm chán” nó không đến từ sự đơn điệu của hoàn cảnh, làm công việc lặp đi lặp lại, sáng đi tối về, tiếp xúc giới hạn với những đồng nghiệp thích gõ hơn thích nói hay cả năm không học gì mới và cảm thấy đầu óc như để trồng cây, hay bế tắc trong sự nghiệp :))
Mà phần lớn sự nhàm chán nó đến từ cách con người hiện diện và đối mặt với hoàn cảnh :)) Cùng 1 concept, cùng một bối cảnh câu chuyện có những mức độ “buồn chán” rất khác nhau.
Và đôi khi sự buồn chán đấy nó đến từ bên trong chứ không phải những kích thích của ngoại cảnh. Mr Jung cũng bảo là “con người sẽ làm bất cứ điều gì, dù phi lý đến đâu, để tránh phải đối diện với “chính tâm hồn mình” và khi tâm trí réo gọi bạn với 1 câu “việc này không đủ, tôi muốn hơn nữa” sự buồn chán xuất hiện.
Nhưng sự buồn chán này không phải bằng chứng của việc cuộc sống trở nên thiếu ý nghĩa, thiếu việc mới lạ để làm mà nó chỉ là phản ứng tự nhiên của sự đều đặn đi đến quen thuộc của tâm trí.
nhưng mình cũng hiểu là sự trọn vẹn của cuộc sống không đồng nghĩa với việc luôn khao khát điều gì đó, một cuộc sống không bao giờ buồn chán :)) mà là không để sự buồn chán buộc bản thân phải liên tục chạy theo những “khát khao” mới, đó vốn là 2 điều hoàn toàn khác nhau.
Chúng ta có phải đã quá quen với những kích thích liên tục của mxh, trending, fomo mọi thứ trên đời đến độ chúng ta chẳng bao giờ dừng lại để suy nghĩ lại một ngày, hôm nay chúng ta đã làm tốt hơn hôm qua, có một vài điều có thể tối ưu hơn và mặc cho những người khác đang be be cái mồm trên mạng flexing hết cái này đến cái khác thì sự bình an tự tại của hiện tại sẽ trở nên quan trọng hơn tất cả những điều khác :)) Thì biết đâu chúng ta sẽ không mưu cầu mọi thứ kết quả phải đến nhanh chóng, mọi người phải công nhận sự giỏi giang của bản thân mình và chúng ta làm gì cũng đang dẫn đầu xu hướng nữa :)) Phải Không ?
Mình có 24h cho một chuyện short trip về Hải Phòng với em bé B, chuyến trở về này cũng có khá nhiều điều thú vị, vì nó về giữa tuần, vì nó chỉ diễn ra trong đúng 24h và nó là giỗ đầu của bà Ngoại. Mình gần như không đủ thời gian cho chuẩn bị điều gì, ngày thứ 2 đi làm với ngổn ngang công việc và một lô những thứ cần phải fix, em bé B vẫn đi học và đã kịp khoe với các bạn là các cô là B đi HP, B sẽ mua bánh mì que cho tất cả các cô, Kmbeo đã chuẩn bị đầy đủ hành lý cho hai bố con không thiếu thứ gì :)) một người vợ eo cẩn thận chu toàn đến mức độ mình chỉ nghĩ B cần xịt muỗi, có khi trong túi có đấy thì tìm chắc chắn trong túi sẽ có :))
Cũng một vài chuyến hai bố con đi cùng với nhau trên những quả roadtrip gần gần, đi nhiều nó thành quen, em bé B đã quen với việc vừa ăn, ngủ, giải trí trên xe và khá là dễ chịu để chuẩn bị cho những roadtrip dài hơn.
Công việc thì hòm hòm xong xuôi thì hai bố con cũng kịp làm thêm một vòng thăm cụ Nội 90 tuổi, thăm ông bà ngoại và check in mọi chỗ yêu thích của B mỗi khi về HP là hàng bánh cuốn đêm, chiều ra cầu HVT check in ngắm xà lan, vẫy chào mấy chú bộ đội canh ở cổng bộ tư lệnh HQ, check in Ga Hải Phòng, Check In Nhà hát lớn lần này còn check in mới ở trường mẫu giáo cũ của bố và check in Cầu Rào.
Lần này mình tìm được 1 hàng gà tần- tiết luộc- bánh bèo bố của local và ngon hết nước chấm :))Lần tới kmbeo về sẽ được thẩm hàng này.
Chiều đi lên :)) thì có bà nội của B aka là mẹ mình đi cùng, trip có vẻ ngắn hơn so với chiều đi vì mải chém gió kể chuyện đời xưa kiếp trước, kể chuyện con người và cuộc đời :))
Và chuyến trở về này cũng làm mình cảm nhận rõ sự thay đổi của cuộc sống, những thay đổi khốc liệt đang âm thầm diễn ra và thời gian dường như không đứng về phía ai cả.
Với mình người nhớ truyện Kiều nhất là bà Ngoại với cảm giác như vẫn thấy bà ngồi ở hiên nhà buổi chiều, đeo kính lão cầm tập Truyện Kiều size mini đọc đều đều chậm rãi. Nhưng người đưa Truyện Kiều vào đoạn kết bài kết pressing con cháu thì là bà Nội, aka Lão Phật Gia :)) nên kết cái post này cũng sẽ bằng hai câu Kiều mà mình vẫn được nghe :))) trong những “đoạn kết” khác.
“Ngẫm hay muôn sự tại trời,
Trời kia đã bắt làm người có thân.”

#810 A whole life is not defined by an endless pursuit of something more.
If life is always just a chain of boring things, then doesn’t that mean boredom would never even happen :)))
oh, I think it does happen, but it’s really different for each person. In my current role I have two rounds of 1-1s with every team member each year, and no matter how differently each conversation opens or closes, it always circles back to a handful of the same topicsit’s just the natural rhythm of working. I’m not the type with a ton of social energy for back-to-back human contact, so those big events and mass 1-1 reviews wipe me out :)) and 2-3 days later I sometimes have zero appetite for taking in any more information.
But from being around and watching all these different stories, and from my own “indoor cat” lifesteady, predictable, easy to guessI’ve come to feel pretty clearly that the “boring” side of life doesn’t actually come from the monotony of circumstances: doing repetitive work, leaving in the morning and coming home at night, limited contact with coworkers who’d rather type than talk, going a whole year without learning anything new and feeling like your brain’s turned into a houseplant, or being stuck career-wise :))
Mostly, boredom comes from how a person shows up and faces their circumstances :)) Same concept, same backdropand the “boredom level” can be completely different.
And sometimes that boredom comes from inside, not from outside stimulation. Mr. Jung also said something like “people will do anything, no matter how irrational, to avoid facing their own soul,” and the moment your mind whispers “this isn’t enough, I want more,” that’s when boredom shows up.
But this kind of boredom isn’t proof that life has become meaningless or that you’re out of new things to doit’s just the natural response of a mind that’s gone from steady to familiar.
that said, I also get that a full life doesn’t mean constantly craving something, or a life that’s never bored :)) it means not letting that boredom force you to keep chasing new “cravings”those are two completely different things.
Have we gotten so used to the constant stimulation of social media, trends, FOMO about everything under the sun, that we never stop to thinkeven for a daydid I do a little better today than yesterday, is there something I could improvewhile everyone else is out there running their mouths online flexing one thing after another? Meanwhile, the quiet, self-contained peace of the present becomes more important than any of that :)) Maybe then we’d stop needing every result to arrive instantly, stop needing everyone to acknowledge how capable we are, stop needing to feel like we’re leading every trend :)) Right?
I had 24 hours for a short trip back to Hai Phong with baby B. This trip back had a lot going onit landed midweek, it was exactly 24 hours, and it was my grandmother’s first death anniversary. I barely had any time to prepare anythingMonday at work buried under a pile of stuff that needed fixingbut baby B was still going to school and had already bragged to his friends and teachers that he was going to HP and would bring everyone bánh mì que. Kmbeo had packed everything the two of us could possibly need :)) a wife so thorough and careful that I genuinely think if B needs mosquito spray, it’s already in the bagcheck the bag and it’ll be there :))
We’ve done a few of these short road trips together before, enough that it’s become routinebaby B has gotten used to eating, sleeping, and entertaining himself in the car, and he’s pretty easygoing about it, good prep for longer road trips ahead.
Work was roughly wrapped up, so the two of us managed to fit in a round of visits90-year-old great-grandma, grandparents on my mom’s sideand checked in at all of B’s favorite HP spots: the night bánh cuốn stall, the HVT bridge in the afternoon to watch the barges, waving at the soldiers guarding the naval command gate, Hai Phong train station, the Opera House, and this time a new onemy old kindergartenplus Cầu Rào.
This time I found a place doing chicken stewed with herbs, boiled blood pudding, and bánh bèoproper local, and the dipping sauce alone made it good :)) Next time Kmbeo’s back, she’s getting put on tasting duty for this spot.
On the drive up :)) my mombaby B’s grandmacame along, and the trip somehow felt shorter than the way down because we were too busy trading old stories, past-life talk, stories about people and life :))
And this trip back also made me feel, pretty clearly, how much life keeps shiftingbrutal changes happening quietly underneath everything, and time doesn’t seem to be on anyone’s side.
For me, the person who remembered Truyện Kiều best was my grandmotherI can still picture her sitting on the porch in the afternoons, reading glasses on, holding that tiny pocket edition of Truyện Kiều, reading slowly and steadily. But the one who turned Truyện Kiều into a closing-argument tool to lecture the grandkids was my other grandmother, aka the Buddha Matriarch :)) so I’ll close this post the same waywith the two lines of Kiều I always hear at the end of hers :)))
“Ponder it wellall things rest with Heaven,
Heaven above decreed we should have this life.”

Leave a comment