Chuyến về nhà giáp Tết nó có 1 cái vẻ hối hả giục giã âm thầm, chiều thứ 6, nhanh chóng đi làm, đón con, gọi mấy suất cơm gà kampong ăn uống nhanh chóng rồi lên đường về HP. Mình thường thích đi vào buổi sáng sớm tinh mơ, thấy mặt trời mọc xuôi đường về HP trên cao tốc hơn là đi lúc tối mịt vừa buồn ngủ vừa mệt, xong lái xe trên đường cao tốc không có ánh đèn đường, cứ phải căng mắt ra để nhìn vì nhỡ đâu có quả nào lại dừng giữa làn nhanh nhất hoặc ngu hơn là phi ngược chiều.
Nhưng vì timeline gấp gáp không thể tính toán được thời gian nên chỉ có thể đi vào giờ này.
Cũng lâu lâu lắm mình mới lượn về HP :)), từ hồi sinh nhật thằng Béo Bơ giữa tháng 11. HP mới vừa bước qua 1 cuộc đại chỉnh trang đô thị: cắt vỉa hè, mở rộng đường, đi lại dây điện để đón Tết nhưng vấn đề lớn nhất của sự nhếch nhác, hổ lốn vẫn là yếu tố con người thì vẫn chẳng có gì thay đổi :)) Cái chỗ mà mình thấy ace đỗ xe trên đường 1 chiều và đỗ cả 2 bên, vỉa hè nhà mặt đường ra qua lòng đường cũng như có một sự cợt nhả, lầy lội thành tính cách :)))))
Ngoài việc cho hai thằng con về thăm Cụ nội, thăm ông bà nội ngoại thì mình và km Béo còn join quả tất niên xóm ngõ, cả ngõ đụng 1 chú ỉn ỉn, xong nấu từ sáng đến chiều, rồi chiều tối là nhậu nhẹt đến khuya :)) Khá là vui vẻ và hào hứng, khác hẳn với kiểu cách lowkey chậm rãi của mình khi đi làm.
Mùa này đang là mùa khế, chỗ nhà bố mẹ mình hay nhà bà nội hàng xóm đều trồng rất nhiều khế, cả chua cả ngọt, mấy cành khế chĩu quả vàng ươm thật là đẹp mắt hết sức :)) Thằng Béo Bơ có vẻ rất thích game đi hái khế đúng kiểu trẻ em thành phố lâu lâu mới được về quê :)) Nhưng trong bối cảnh nhà có lễ lạt đông người quả thật người làm bố mẹ chỉ thấy toàn nguy cơ, thấy toàn sự nguy hiểm tiềm ẩn nên không thấy chill chill tí nào.
Sự kiện chính của lần đi HP này là sự kiện liên hoan YEP xóm ngõ :)) Giống như ở quê đụng lợn xong rồi liên hoan cuối năm vậy. Các zị về hưu ở ngõ vốn dĩ công tác cùng nhau mấy chục năm trên cùng 1 cơ quan và sinh sống cũng ở đây luôn.
Mình dành 1 buổi trưa đến chiều để hỗ trợ mấy anh mấy chú nướng thịt với rán chả nem :)) Lâu lâu mới tham gia 1 sự kiện tập thể kiểu này mà không liên quan đến công việc.
Buổi tối, 7 bàn dài được xếp 1 dãy giữa ngõ, các chú các anh đã lắp đèn LED chạy zíc zắc giữa ngõ nhìn lên giống như là bàn dài ở đại sảnh đường Hogwarts vậy.
Cuộc nhậu đó phải đến tận đêm, sương xuống lạnh vc. Mình chui vô nhà kiếm cái áo mặc thì thấy ông con ngồi xem hoạt hình, nên ngồi xem rồi ngủ quên luôn :))
Dù sao thì chuyến đi HP này cũng rất vui, chỉ có trông con là hơi mệt thôi :)).
***
#799 The Starfruit Tree
Going home right before Tết always carries a kind of quiet urgency. On Friday afternoon, it was a rush to finish work, pick up the kids, order a few portions of kampong chicken rice to eat quickly, then hit the road back to HP. I usually prefer leaving at dawn, watching the sun rise along the highway toward HP, rather than driving in the pitch dark, sleepy and exhausted, squinting on an unlit expressway, worrying that someone might suddenly stop in the fast lane or, worse, drive against the traffic.
But with a tight timeline and no way to calculate things properly, we could only leave at that hour.
It had been quite a while since I last wandered back to HP, not since Béo Bơ’s birthday in mid November. HP had just gone through a major urban makeover: sidewalks cut back, roads widened, electric wires rearranged to welcome Tết. Yet the biggest issue behind all the mess and chaos, the human factor, remained unchanged. The spot where I saw people parking on a one way street, lining both sides, sidewalks spilling into the roadway, it all felt like a kind of cheeky, ingrained carelessness.
Besides taking the two boys back to visit their great grandmother and both sets of grandparents, km Béo and I also joined the neighborhood year end party. The whole alley chipped in for a pig, cooked from morning until late afternoon, and by evening it turned into a full on drinking session that lasted deep into the night. It was lively and exciting, completely different from my usual low key, slow paced mode at work.
This season is starfruit season. At my parents’ house and the neighbor grandma’s place, there are starfruit trees everywhere, both sour and sweet. The branches hang heavy with golden fruit, beautifully ripe. Béo Bơ seemed thrilled with the starfruit picking game, just like a city kid who only gets to visit the countryside once in a while. But in a house full of guests and celebrations, being parents means seeing nothing but potential hazards. No chill feeling at all.
The main event of this HP trip was the alley’s YEP party. Just like in the countryside when people butcher a pig and throw a year end feast. The retired uncles in the alley used to work together for decades at the same agency and have lived here ever since. I spent an entire afternoon helping grill meat and fry spring rolls. It had been a long time since I joined a collective event that had nothing to do with work.
In the evening, seven long tables were lined up in a row down the alley. The uncles had strung LED lights in a zigzag overhead, and looking up, it almost felt like the long tables in the Great Hall at Hogwarts.
The drinking went on until late at night. The dew fell and it got cold as hell. I went inside to grab a jacket and found my son watching cartoons, so I sat down to watch with him and ended up falling asleep.
All in all, this trip back to HP was a lot of fun. The only exhausting part was keeping an eye on the kids.

Leave a comment